Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn]

Chương 3: Lời hẹn bị bỏ quên

admin 5 ngày trước 11 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Những đêm sau đó, Trình Hy quả nhiên trở thành một vị khách quen của quán cà phê. Cậu không đến vào một giờ cố định, đôi khi vừa qua nửa đêm, đôi khi gần hai giờ sáng, có hôm tận ba giờ mới đẩy cửa bước vào, nhưng lần nào cũng mang theo một vẻ mệt mỏi rất riêng của những người đã thức quá lâu với những suy nghĩ không biết đặt xuống ở đâu. 

Có đêm cậu say, có đêm hoàn toàn tỉnh táo, có đêm chỉ ngồi uống hết một ly cà phê rồi im lặng nhìn thành phố qua lớp kính, nhưng dần dần, chiếc ghế gần cửa sổ gần như trở thành chỗ ngồi quen thuộc của cậu.

Mặc An chưa từng hỏi vì sao Trình Hy cứ trở lại, anh cũng chưa bao giờ hỏi cậu đã thôi nhớ người kia chưa. Anh chỉ làm những việc rất bình thường của một người chủ quán: pha cà phê, lau bàn, chỉnh lại chiếc đèn hơi lệch trên quầy, thỉnh thoảng đặt trước mặt cậu một cốc nước ấm khi thấy cậu uống quá nhanh. Chỉ có điều, sự bình thường ấy đôi lúc khiến Trình Hy cảm thấy kỳ lạ.

Một đêm, cậu vừa ngồi xuống còn chưa kịp gọi, Mặc An đã đặt một ly cà phê trước mặt cậu. Trình Hy nhìn chiếc cốc, rồi nhìn anh. 

“Thuộc khẩu vị của tôi rồi?”

“Ừ.”

“Pha càng ngày càng ngon.”

“Cảm ơn.”

“Chỉ là cà phê đắng không đường thôi mà cũng nhiều vị thật.” Trình Hy gật gù.

Mặc An nhìn cậu, ánh mắt bình thản đến mức Trình Hy chẳng thể tìm được chút hân hoan nào. Cậu thất vọng cầm ly cà phê lên uống một ngụm. Vị cà phê vừa đủ đắng, lại mềm và thơm, đúng đến mức khiến cậu không thể không thừa nhận rằng người đàn ông này đoán rất giỏi. Cậu khẽ nhún vai, tự nhủ có lẽ mình đã từng vô thức nói điều đó vào lần trước mà quên mất.

Đêm khác, Lý Duệ đi cùng cậu. Cô vừa bước vào đã nhìn thấy chiếc ghế quen thuộc của Trình Hy, lập tức bật cười.

“Cậu định biến nơi này thành nhà mình thật à?”

Trình Hy kéo ghế ngồi xuống, chẳng buồn đáp. Mặc An đứng sau quầy, nghe thấy câu đó nhưng chỉ hơi cong khóe môi. Lý Duệ nhìn thấy, ánh mắt cô dừng trên gương mặt anh một thoáng rồi quay sang Trình Hy với vẻ như vừa phát hiện ra điều gì thú vị.

“Ông chủ này hình như cũng khá quen cậu rồi đấy.”

“Quen khách thôi.”

“Thật à?”

“Ừ.”

“Thế sao cậu chưa bao giờ phải gọi đồ?”

Trình Hy ngẩng đầu. “…”

Lý Duệ bật cười nhìn Mặc An đặt ly cà phê xuống bàn, vẻ mặt vẫn bình thản như không nghe thấy gì. Trình Hy nhìn anh, chẳng hiểu vì sao đột nhiên cảm thấy hơi ngượng, đành cúi xuống khuấy cà phê, cố ý không nhìn về phía quầy nữa.

Đêm sau, Trình Hy đến một mình. Thành phố hôm ấy rất yên, gió thổi qua những tán cây ven đường, mang theo hơi lạnh nhè nhẹ. Cậu ngồi xuống vị trí cũ, nhưng lần này không uống ngay mà chống cằm nhìn ra cửa kính rất lâu. 

Mặc An đang đọc sách, thỉnh thoảng ánh mắt anh lướt qua cậu rồi lại trở về trang giấy.

“Anh có bao giờ thất tình chưa?” Trình Hy đột nhiên hỏi.

Mặc An khép sách lại.

“Có.”

Trình Hy hơi ngạc nhiên. Có lẽ cậu không nghĩ một người như Mặc An sẽ trả lời câu hỏi ấy thẳng thắn như vậy. “Thật à?”

“Ừ.”

“Bao lâu rồi?”

Mặc An im lặng vài giây, ánh mắt hướng ra ngoài cửa kính, nơi bóng đèn đường đang phủ một quầng sáng mỏng trên mặt đường.

“Lâu rồi.”

Trình Hy gật đầu, chẳng hỏi thêm. Cậu cũng không biết vì sao câu trả lời đơn giản ấy lại khiến lòng mình dịu xuống đôi chút.

“Có quên được không?”

“Không biết.”

“Vậy anh vẫn còn nhớ?”

Mặc An nhìn cậu.

“Có những chuyện không cần quên.”

Trình Hy im lặng. Một lúc sau, cậu cười rất khẽ, rồi cúi xuống nhấp cà phê. Mặc An nhìn hàng mi cậu rũ xuống, nhìn gương mặt trẻ tuổi chìm trong ánh đèn vàng, bỗng có một khoảnh khắc rất ngắn, vẻ bình tĩnh trong mắt anh tan đi như mặt hồ bị một chiếc lá chạm xuống.

Nhưng Trình Hy không nhìn thấy.

 

Đêm sau nữa, cậu bắt đầu kể về người kia.

“Thật ra tôi không biết mình còn thích người đó hay không.”

Mặc An đang lau một chiếc cốc thủy tinh, động tác chậm lại.

“Chỉ là tôi cứ nghĩ đến thôi.”

“Vì sao?”

“Không biết.” Trình Hy cười, nhưng nụ cười ấy có chút bất lực. “Có lẽ vì người đó cứ khiến tôi luôn bất an.”

Cậu đưa ngón tay chạm lên thành cốc, vô thức gõ ba nhịp nhẹ xuống mặt bàn. Trình Hy vẫn đang nhìn xuống, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt người đối diện đã thay đổi. Mặc An đặt chiếc khăn xuống, bàn tay anh cũng vô thức đặt lên mặt bàn, đầu ngón tay khẽ chạm ba lần vào mặt gỗ.

Cốc. Cốc. Cốc.

Trình Hy ngẩng đầu.

“Anh cũng có thói quen này à?”

Mặc An nhìn những ngón tay của mình.

“Không.”

Anh rút tay về, đứng dậy đi về phía máy pha cà phê. Trình Hy nhìn theo bóng lưng anh, cảm thấy câu trả lời ấy kỳ lạ nhưng chẳng thể giải thích được vì sao.

 

Đêm tiếp theo, trời mưa. Cơn mưa đầu mùa kéo dài từ tối, đến gần hai giờ sáng vẫn chưa có dấu hiệu ngừng. Trình Hy đẩy cửa bước vào với mái tóc và vai áo ướt một nửa, tay còn cầm chiếc ô đã nhỏ nước. Mặc An nhìn thấy cậu, không nói gì, chỉ lấy một chiếc khăn sạch đặt lên quầy.

“Lau tóc đi.”

Trình Hy nhận lấy, cười. 

“Cảm ơn.”

Cậu ngồi xuống vị trí quen thuộc, dùng khăn lau mái tóc còn ẩm. Một lúc sau, ánh mắt cậu bỗng dừng lại trên chiếc kệ nhỏ phía sau quầy. Ở đó có một chiếc ly sứ cũ, màu trắng đã ngả đi theo thời gian, trên thành ly có một vết nứt nhỏ gần miệng cốc.

“Chiếc ly kia cũ thật.”

Mặc An quay đầu.

“Ừ.”

“Anh dùng lâu chưa?”

Bàn tay anh đang đặt trên mặt bàn bỗng khựng lại, chỉ một khoảnh khắc, rồi Mặc An nói: “Lâu rồi.”

Trình Hy đứng dậy bước đến gần chiếc kệ. Cậu nghiêng người nhìn chiếc ly, ánh đèn vàng rơi xuống gương mặt khiến đường nét vốn trẻ trung càng trở nên mềm mại. Cậu đưa tay định chạm vào, nhưng ngay trước khi ngón tay chạm đến thành ly, Mặc An đã lên tiếng.

“Đừng.”

Trình Hy quay lại. Mặc An nhìn chiếc ly rồi nhìn cậu. Trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh ấy có một thứ gì đó rất sâu, rất xa, đến mức Trình Hy nhất thời không biết phải gọi tên là gì.

“Để nó ở đó.”

Trình Hy thu tay về.

“Được.”

Cậu quay trở lại bàn, nhưng trước khi ngồi xuống, lại vô thức nhìn chiếc ly thêm một lần nữa.

Ngoài cửa kính, mưa rơi dày đặc. Tiếng nước phủ kín thành phố, khiến quán cà phê càng trở nên tách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Mặc An đứng một mình sau quầy, nhìn chiếc ly cũ rất lâu. Rồi ký ức mà anh đã giữ suốt ba năm, cuối cùng cũng chậm rãi mở ra.

Đó cũng là một đêm mưa. Ba năm trước, khi quán cà phê này vẫn còn thuộc về một người chủ khác, Mặc An đã ngồi một mình ở góc trong cùng, trước mặt là một tách cà phê đã nguội. Khi ấy anh còn trẻ, chưa có vẻ điềm tĩnh lạnh lùng mà Trình Hy vẫn nhìn thấy mỗi đêm, cũng chưa hiểu rằng có những cuộc gặp gỡ tưởng như chỉ kéo dài vài phút lại đủ sức khiến một người chờ đợi suốt nhiều năm.

 

Gần nửa đêm hôm ấy, cánh cửa kính bật mở. Một chàng trai trẻ bước vào trong mưa, người nồng mùi rượu, mái tóc đen ướt sũng, đôi mắt sáng đến mức gần như không giống một người đang say. Cậu đứng trước quầy, nhìn quanh một hồi lâu rồi bỗng cười, nụ cười rực rỡ và vô tư đến mức khiến cả căn phòng dường như sáng lên.

Mặc An khi ấy không biết tên cậu, cũng không biết rằng đêm đó sẽ trở thành một đêm mà anh không thể quên.

Mưa rơi trắng xóa ngoài hiên, từng giọt nước đập lên mái kính thành những âm thanh đều đặn, còn chàng trai trước mặt anh thì hoàn toàn không có vẻ gì giống một người vừa uống quá nhiều rượu. Cậu chỉ hơi đỏ mặt, đôi mắt sáng long lanh dưới ánh đèn, mái tóc đen ướt nước rủ xuống trán, mỗi khi cười lại để lộ vẻ trẻ trung đến mức gần như không phòng bị.

Cậu gọi một ly cà phê “đắng nhất” rồi ngồi xuống trước mặt Mặc An.

“Cả quán chỉ có mỗi hai khách, em ngồi với anh được không?”

Mặc An là người trầm tính, bình thường anh không thích bị người khác quấy nhiễu, vậy mà nhìn chàng trai trước mặt, anh lại đồng ý.

“Ngồi đi.”

Sự chú ý của anh dồn hết vào gương mặt trẻ trung nhưng mang đầy tâm sự của cậu, khóe môi hồng nhạt khẽ động đậy khi cậu nói. 

“Anh không trả lời em à?”

Mặc An giật mình. 

“Trả lời chuyện gì?”

“Chuyện em vừa hỏi.”

“Anh không biết.”

“Vậy thì em nói cho anh biết.” Chàng trai chống hai khuỷu tay lên bàn, người hơi nghiêng về phía trước, khoảng cách giữa hai người bất chợt gần đến mức Mặc An có thể ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt hòa cùng hương dầu gội còn vương trên mái tóc ướt của cậu. 

“Có thể.”

“Có thể gì?”

“Có thể thích một người chỉ sau một đêm.”

Mặc An im lặng.

Chàng trai nhìn anh một lúc rồi bật cười, như thể câu trả lời của anh chẳng quan trọng. Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính, những ngón tay vô thức vẽ lên lớp hơi nước phủ trên mặt kính vài đường cong chẳng có hình thù gì rõ ràng.

“Em vừa bị người ta bỏ rơi.”

Mặc An không hỏi.

“Anh không hỏi tại sao à?”

“Không cần.”

“Anh lạnh lùng thật đấy.”

Cậu nói vậy nhưng chẳng có vẻ trách móc, ngược lại còn cười. Một lát sau, cậu cúi xuống, trán gần như chạm vào cánh tay mình trên mặt bàn.

“Nhưng thôi, cũng chẳng sao. Người không muốn ở lại thì giữ làm gì.”

Mặc An nhìn bóng dáng cậu trong ánh đèn. Đến tận lúc ấy anh vẫn không biết vì sao mình lại để ý người xa lạ này đến vậy. Có lẽ bởi cậu quá sáng giữa một đêm mưa, hoặc bởi trong đôi mắt say ấy vẫn còn một thứ gì đó rất chân thành, giống như dù vừa bị thế giới làm tổn thương, cậu vẫn chưa học được cách đề phòng nó.

Cậu nhìn anh vài giây rồi bỗng nhiên đưa tay chống lên bàn, người nghiêng về phía trước. Mặc An còn chưa kịp hiểu cậu định làm gì thì khoảng cách giữa họ đã bị rút ngắn. Một nụ hôn vụng về, mang theo vị rượu nhàn nhạt, chạm xuống môi anh chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Mặc An hoàn toàn bất động.

Người thanh niên trẻ cũng ngẩn ra, như thể chính cậu cũng không ngờ mình lại làm như vậy. Nhưng rồi cậu cười, đôi mắt cong lên, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa ngang bướng của một người trẻ tuổi chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.

 

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →