Chương 7: Làm sao để quên?
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Càng nghĩ, Lâm Dư càng thấy hoảng. Bởi nếu chỉ là rung động nhất thời, cậu hoàn toàn có thể cười một cái rồi bỏ qua. Nhưng đây không còn là một chút rung động nữa.
Nó đã trở nên quá rõ ràng.
Quá mãnh liệt.
Mãnh liệt đến mức một tin nhắn ngắn ngủi của anh cũng đủ khiến cậu vui cả đêm, một ánh mắt của anh cũng đủ khiến cậu nhớ mãi, còn việc nhìn thấy anh đứng cạnh một người phụ nữ khác lại khiến cậu khó chịu đến mức chẳng muốn nói chuyện với ai.
Lâm Dư đưa tay che mắt.
Có lẽ cậu nên dừng lại.
Bởi lời nói có thể là đùa, nhưng nỗi nhớ thì không. Và thứ tình cảm đang lớn lên từng ngày trong lồng ngực cậu, dù cậu có cố gọi nó bằng bất kỳ cái tên nào khác, cũng không thể biến thành một trò đùa được nữa.
Lâm Dư nằm im rất lâu, cuối cùng khẽ thở ra. Đến bây giờ cậu mới phát hiện, người thua trước lại là chính mình.

Ngày hôm đó đối với Tạ Cảnh Thâm trôi qua không có gì khác biệt. Ngày thứ hai cũng vậy. Cho đến ngày thứ ba, Tạ Cảnh Thâm nhận ra mình đã vô thức nhìn điện thoại nhiều hơn bình thường.
Không có tin nhắn, không có những câu hỏi chẳng đầu chẳng cuối vào lúc gần nửa đêm. Không có “Anh đang làm gì đấy?”, không có “Luật sư Tạ, đang nhớ tôi à?”, càng không có những câu trêu chọc khiến anh đôi khi phải dừng công việc xuống giữa chừng mới có thể trả lời.
Sự yên tĩnh ấy ban đầu rất dễ chịu. Sau đó, chẳng hiểu từ lúc nào, nó bắt đầu khiến anh khó chịu.
Tạ Cảnh Thâm ngồi trong phòng làm việc đến gần mười hai giờ. Ánh đèn bàn vẫn sáng, bên ngoài cửa kính là thành phố đang chìm dần vào màn đêm. Anh đọc xong một bản hợp đồng, ký tên, đóng hồ sơ, nhưng thay vì đứng dậy trở về nhà, anh lại ngồi yên trước bàn.
Điện thoại nằm ngay bên tay phải. Màn hình tối đen. Anh nhìn nó một lúc rồi mới nhận ra mình đang chờ đợi điều gì. Tạ Cảnh Thâm hơi cau mày. Anh không thích cảm giác này.
Nó không rõ ràng, không có lý do, càng không giống bất kỳ thứ cảm xúc nào anh từng quen xử lý. Nếu là một vấn đề pháp lý, anh có thể tìm chứng cứ, phân tích nguyên nhân, xác định trách nhiệm rồi đưa ra quyết định. Nhưng chuyện này không có chứng cứ, không có nguyên nhân cụ thể, thậm chí anh còn không biết chính xác mình đang khó chịu vì điều gì.
Lâm Dư chỉ im lặng.
Chỉ vậy thôi.
Vậy tại sao anh lại cảm thấy căn phòng này đột nhiên yên tĩnh đến thế?
Tạ Cảnh Thâm nhớ lại những câu nói của cậu trong suốt thời gian qua. Lâm Dư từng hỏi anh có cô đơn không, từng nhìn anh bằng ánh mắt chẳng bao giờ chịu nghiêm túc hoàn toàn, từng nói những câu nửa thật nửa đùa rồi lập tức cười xòa, như thể chỉ cần gắn hai chữ “đùa thôi” vào cuối câu thì mọi thứ đều có thể trở về vị trí ban đầu.
Nhưng câu nào là thật?
Câu nào chỉ là trò đùa?
Anh không biết.
Có lẽ chính Lâm Dư cũng không biết.
Tạ Cảnh Thâm dựa người vào ghế, khẽ nhắm mắt. Trong đầu anh bất giác hiện lên hình ảnh cậu dưới ánh đèn đường tối hôm đó, mái tóc hơi ướt, đôi mắt sáng lên giữa màn mưa, nụ cười lúc nói “đùa thôi” mang theo một thứ cảm xúc mà lúc ấy anh không kịp gọi tên.
Rồi anh nhớ đến tin nhắn đêm hôm đó.
“Tôi nhớ anh. Nhớ đến đau lòng.”
Và câu trả lời của chính mình.
“Tôi biết.”
Anh đã nghĩ gì khi viết câu ấy?
Có thể bởi anh cũng nhớ, nhớ đến đau lòng nên anh biết. Đơn giản vậy thôi.
Tạ Cảnh Thâm lần đầu bỏ dở hồ sơ, đứng dậy bước ra khỏi phòng. Đã là nửa đêm, anh lái xe đến trước khu chung cư của Lâm Dư.
Chính anh cũng không biết mình đến đây để làm gì.
Chiếc xe dừng bên đường, động cơ đã tắt nhưng Tạ Cảnh Thâm vẫn ngồi yên sau vô lăng. Qua lớp kính chắn gió, tòa nhà cao tầng trước mặt chìm trong ánh đèn vàng nhạt. Những ô cửa sổ lần lượt sáng lên giữa màn đêm, có căn phòng đang kéo rèm, có nơi còn bật đèn phòng khách, có người đứng bên ban công nghe điện thoại.
Anh ngẩng đầu nhìn lên. Căn hộ của Lâm Dư ở tầng nào?
Tạ Cảnh Thâm không biết.
Anh thậm chí không biết căn phòng nào là của cậu.
Một ý nghĩ rất đơn giản bỗng khiến anh im lặng.
Anh chưa từng lên nhà Lâm Dư.
Mỗi lần đưa cậu về, anh chỉ dừng xe dưới sảnh. Lâm Dư luôn nói “lên không?”, sau đó quay người đi vào trong, đôi khi còn đứng ở cửa kính vẫy tay với anh. Tạ Cảnh Thâm chưa bao giờ hỏi cậu sống ở tầng nào, căn hộ ra sao, ban đêm cậu thường làm gì, sau khi đóng cánh cửa kia lại thì cậu trở thành người như thế nào.
Anh từng nghĩ mình biết Lâm Dư. Bây giờ anh mới phát hiện, những gì anh biết về cậu ít đến đáng thương.
Anh không biết Lâm Dư đang ở đâu.
Không biết cậu đang làm gì.
Không biết mấy ngày qua cậu có nhớ anh không.
Không biết lý do thật sự khiến cậu nói “không” khi anh hẹn. Càng không biết liệu sự im lặng này có phải là một quyết định lâu dài hay chỉ là một khoảng lặng tạm thời.
Tạ Cảnh Thâm ngồi trong xe, ngước nhìn những ô cửa sáng trên cao. Bàn tay anh đặt trên vô lăng, ngón tay khẽ gõ một nhịp rồi dừng lại.
Lần đầu tiên trong rất nhiều năm, anh đứng trước một vấn đề mà không có đủ thông tin để phán xét.
Và điều khiến anh khó chịu nhất là người duy nhất có thể cho anh câu trả lời ấy lại đang cố tình không nói gì.
Tạ Cảnh Thâm cuối cùng cũng mở cửa xe bước xuống. Anh đứng dưới tòa nhà, ngẩng đầu nhìn lên một lần nữa. Rồi anh chợt nhận ra mình hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo.
Đi lên tìm cậu?
Nhưng anh lấy tư cách gì?
Gọi điện?
Anh có thể hỏi gì?
“Tại sao cậu không gặp tôi?”
“Tại sao cậu không nhắn tin nữa?”
Hay thẳng thắn hơn một chút:
“Cậu đang tránh tôi sao?”
Tạ Cảnh Thâm khẽ nhíu mày.
Những câu hỏi ấy nghe thật xa lạ khi đặt vào miệng anh. Anh chưa từng phải hỏi một người tại sao họ rời khỏi mình. Cũng chưa từng đứng trước một tòa nhà chỉ vì muốn biết phía sau một trong những ô cửa sổ kia có một người đang nghĩ gì về mình.
Cuối cùng, anh chỉ đứng đó rất lâu cho đến khi điện thoại trong túi rung lên vì một email công việc.
Tạ Cảnh Thâm lấy ra nhìn, tắt màn hình rồi cất trở lại. Anh ngước lên những ô cửa sáng lần cuối, sau đó quay người trở về xe. Nhưng trước khi bước đi, anh bỗng dừng lại.
Một ý nghĩ rất nhẹ, nhưng đủ khiến anh đứng yên giữa màn đêm.
Có lẽ anh không đến đây vì muốn biết Lâm Dư đang ở đâu.
Có lẽ anh đến đây chỉ vì anh đã có câu trả lời cho sự cô đơn, mà trước khi Lâm Dư xuất hiện, nó chưa từng tồn tại.
Hơn một tuần trôi qua kể từ lần cuối Lâm Dư gặp Tạ Cảnh Thâm.
Cậu đã làm được điều mà mình nghĩ là khó nhất: không tìm anh, không nhắn tin cho anh, không kiếm bất kỳ lý do nào để xuất hiện trước mặt anh. Những ngày này đối với cậu thực sự khó khăn. Có đôi lần ngón tay cậu vô thức mở khung trò chuyện, nhìn thấy dòng tin nhắn cuối cùng rồi lại tắt đi. Có những đêm nằm trên giường, cậu nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ và bất giác nhớ đến giọng nói của anh trong khoang xe, nhớ bàn tay đặt trên vô lăng, nhớ ánh mắt bình tĩnh đến đáng ghét ấy. Nhưng mỗi lần như vậy, Lâm Dư đều tự nhắc mình rằng tất cả rồi sẽ qua.
Chỉ cần không gặp anh, chỉ cần không nghe giọng anh, chỉ cần thời gian trôi đủ lâu. Rồi cậu sẽ trở lại như trước. Ít nhất, đó là điều Lâm Dư đã cố tin. Nhưng, nó làm cậu khổ sở.
Đêm hôm ấy, cậu uống hơi nhiều. Một cuộc gặp với bạn bè kéo dài hơn dự định, những ly rượu nối tiếp nhau trong tiếng cười nói ồn ào, đến khi bước ra khỏi quán thì đã qua nửa đêm. Lâm Dư gọi taxi vài lần nhưng chẳng có chiếc nào nhận cuốc. Cậu cúi xuống nhìn điện thoại, màn hình nhòe đi trước mắt vì men rượu, cuối cùng bật cười một tiếng rồi nhét điện thoại vào túi.
Thôi, đi bộ vậy.
Đêm khuya, thành phố đã yên tĩnh hơn rất nhiều. Những cửa hàng hai bên đường lần lượt tắt đèn, chỉ còn vài biển hiệu vẫn sáng trong màn sương mỏng. Gió cuối thu thổi qua khiến hơi rượu trong người cậu vơi đi đôi chút, nhưng cũng mang theo cái lạnh len qua cổ áo.
Lâm Dư đi rất chậm. Không biết đã đi bao lâu, đến khi ngẩng đầu lên, cậu bỗng nhận ra mình đang đứng trước một tòa nhà quen thuộc.
Tòa nhà của công ty luật.
Bước chân cậu chậm lại, ánh mắt vô thức tìm đến tầng cao nhất không còn cửa sổ nào sáng đèn, rồi lại hạ xuống sảnh lớn phía trước. Những bậc thềm bằng đá vẫn ở đó, chậu hoa tiểu cảnh lớn vẫn nằm đó, thậm chí cả cây đèn bên cạnh cửa kính cũng giống hệt như cũ.
Lâm Dư im lặng nhìn.
Đã hơn một tuần rồi, hơn một tuần không gặp. Cậu từng nghĩ mình đã quen với việc không có anh. Nhưng chỉ cần nhìn thấy nơi này, tất cả những gì cậu cố gắng đè xuống suốt những ngày qua lập tức tràn lên.
Cậu nhớ Tạ Cảnh Thâm. Nhớ đến mức đau lòng.
Không phải kiểu nhớ một người bạn lâu ngày không gặp, cũng không phải cảm giác trống trải nhất thời sau một cuộc vui. Đó là một nỗi nhớ âm ỉ nằm sâu trong lồng ngực, không lúc nào thực sự biến mất, chỉ chờ một khoảnh khắc yên tĩnh để trở nên rõ ràng hơn.
Lâm Dư cười nhạt.
Thật đáng thương.
Đọc truyện tương tự
Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com
Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com
Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com
Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com
Mật danh tình nhân – elaraverse.com
Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com
Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com
