Chương 6: Tôi đã định nghĩa được cô đơn
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Tạ Cảnh Thâm nhìn ly rượu trước mặt Lâm Dư.
“Uống bao nhiêu rồi?”
“Không nhiều.”
“Bao nhiêu?”
“Không nhớ. Anh quản tôi à?”
“Ừ.”
Cậu nhìn anh.
“Anh quản thật à?”
Tạ Cảnh Thâm khẽ nhíu mày.
“Không.”
“Thế sao anh lại đến?”
“Cậu uống quá nhiều.”
“Không phải.”
“Không phải gì?”
“Anh đang muốn quản.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Cậu say rồi.”
“Không say.”
“Đứng lên.”
“Không.”
“Lâm Dư.”
Tiếng Tạ Cảnh Thâm hơi nặng. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đã phủ một lớp hơi men nhưng vẫn sáng đến mức khiến người đối diện khó lòng né tránh.
“Cô gái lúc nãy?”
“Bạn.”
“Bạn?”
“Ừ.”
Lâm Dư gật gù.
“Đẹp.”
“Ừ.”
“Anh thích cô ấy không?”
“Thích.”
“Vậy tốt.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Tốt cái gì?”
Lâm Dư không trả lời. Cậu cầm ly rượu lên nhưng Tạ Cảnh Thâm đưa tay lấy mất.
“Đủ rồi.”
Lâm Dư nhìn bàn tay anh.
“Trả tôi.”
“Không.”
“Anh ngang quá.”
“Cậu cũng vậy.”

Lâm Dư đứng dậy, nhưng cơ thể hơi lảo đảo. Tạ Cảnh Thâm lập tức đưa tay giữ lấy eo cậu. Cảm giác bàn tay ấy khi chạm vào eo khiến cậu hơi run. Lâm Dư ngẩng lên. Khoảng cách rất gần, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi nước hoa rất nhạt trên người anh, không quá nồng nhưng rất dễ ngửi.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Đứng vững.”
“Tôi đứng được.”
“Vậy tôi bỏ tay ra.”
Lâm Dư im lặng một lúc rồi quyết định dựa hẳn người vào anh.
“Không.”
“Vì sao?”
“Không muốn.”
Tạ Cảnh Thâm không nói nữa. Bàn tay anh vẫn đặt bên eo cậu. Một lúc sau, Lâm Dư khẽ cười.
“Anh thật sự thích cô ấy à?”
Câu hỏi ấy rất nhỏ, gần như chìm trong tiếng nhạc.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu, khẽ thở dài:
“Về nhà.”
Đêm đó, Tạ Cảnh Thâm đưa Lâm Dư về. Trên xe, Lâm Dư ngồi bên ghế phụ, đầu tựa vào cửa kính. Thành phố lướt qua bên ngoài thành những vệt sáng dài.
Cậu im lặng rất lâu, lâu đến mức Tạ Cảnh Thâm tưởng cậu đã ngủ. Đến khi xe dừng trước đèn đỏ, Lâm Dư bỗng hỏi:
“Anh có bao giờ thích một người nhưng không nói không?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn phía trước.
“Có.”
Lâm Dư quay sang.
“Thật à?”
“Ừ.”
“Vậy tại sao không nói?”
“Chưa đến lúc.”
“Bao giờ mới đến lúc?”
“Không biết.”
Lâm Dư nhìn anh.
“Anh đúng là người kỳ lạ.”
“Có thể.”
“Anh biết không…”
“Ừ?”
“Tôi không thích chờ.”
Tạ Cảnh Thâm không đáp. Đèn chuyển xanh, tay anh khẽ quay vô lăng, xe tiếp tục chạy. Một lát sau, anh hỏi:
“Cậu đang chờ ai?”
Lâm Dư nhắm mắt.
“Không biết.”
Rồi cậu cười.
“Có lẽ đang chờ một người chịu bước về phía tôi.”
Tạ Cảnh Thâm siết nhẹ tay trên vô lăng. Nhưng anh vẫn không nói gì. Xe dừng trước căn hộ của Lâm Dư lúc 0 giờ. Tạ Cảnh Thâm xuống xe mở cửa nhưng Lâm Dư vẫn ngồi yên.
“Xuống.”
“Không.”
“Vì sao?”
“Không muốn.”
“Cậu định ngủ trong xe?”
“Ừ.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Đừng trẻ con.”
Lâm Dư mở mắt.
“Anh biết không, anh luôn nói tôi trẻ con.”
“Vì cậu đúng là vậy.”
“Thế anh thì sao?”
“Tôi trưởng thành.”
“Nhàm chán.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.
“Xuống xe.”
Lâm Dư vẫn không động đậy. Anh cúi người vào trong, định tháo dây an toàn giúp cậu. Ngay lúc ấy, Lâm Dư mở mắt. Hai người cách nhau rất gần, gần đến mức hơi thở của cậu chạm nhẹ vào mặt anh. Tạ Cảnh Thâm khựng lại một chút, nhưng không đứng dậy ngay.
Lâm Dư nhìn anh bằng ánh mắt lờ đờ của người say, nhưng cậu không cười nữa.
“Tạ Cảnh Thâm.”
“Ừ?”
“Anh có biết anh nhìn tôi như thế nào không?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng.
“Rất thâm tình. Còn như thể anh muốn hôn tôi.”
Không khí trong xe lập tức tĩnh lại. Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, Lâm Dư cũng nhìn anh.
Vài giây trôi qua, không khí gần như đặc quánh lại. Cuối cùng Tạ Cảnh Thâm chậm rãi lùi lại. Anh đứng thẳng người, đóng cửa xe.
“Tự xuống xe.”
Lâm Dư ngẩn ra.
“Anh không hôn à?”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu qua cửa xe. Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, nhưng sâu bên trong đã có thứ gì đó không còn giấu được nữa.
“Khi nào cậu tỉnh táo mà vẫn muốn tôi hôn, tôi sẽ hôn.”
Nói xong, anh quay người. Lâm Dư ngồi bất động trong xe một lúc lâu, cuối cùng cũng tự mở cửa bước xuống. Tạ Cảnh Thâm lên xe rất vội và cũng cho xe chạy rất nhanh, cứ như chạy trốn điều gì. Mãi đến khi chiếc xe rời khỏi con đường trước chung cư, Lâm Dư mới đưa tay lên che mặt.
Tim cậu đập rất nhanh. Không phải vì rượu, cho đến lúc này cậu bất chợt tỉnh táo.
Vừa nãy, cậu thực sự đã muốn hôn người đàn ông ấy!
Sáng hôm sau, Lâm Dư tỉnh dậy lúc tám giờ, đầu hơi đau. Cậu nằm trên giường vài phút, cố nhớ lại tối qua. Buổi tiệc, rượu, Tạ Cảnh Thâm, cô gái kia, chiếc xe và câu nói cuối cùng.
“Khi nào cậu tỉnh táo mà vẫn muốn tôi hôn, tôi sẽ hôn.”
Lâm Dư bật ngồi dậy, đưa tay vò tóc.
“Chết tiệt.”
Cậu nhớ hết, không sót một chữ.
Điện thoại trên bàn rung lên. Một tin nhắn.
Tạ Cảnh Thâm: Đã tỉnh chưa?
Lâm Dư nhìn màn hình.
“Rồi.”
“Đau đầu không?”
Cậu nhìn dòng chữ ấy, khóe môi bất giác cong lên.
“Có một chút.”
“Uống nước.”
“Anh quan tâm tôi à?”
Lần này bên kia trả lời rất nhanh.
“Ừ.”
Lâm Dư khựng lại, tim dội lên một cơn co thắt khiến cậu nhăn mặt vì đau. Không, cậu rung động kịch liệt, rung động đến khó thở.
Chỉ một chữ, Tạ Cảnh Thâm không giải thích cũng không né tránh, vùi dập con tim vốn đã yếu đi của cậu.
Lâm Dư nhìn nó thật lâu. Cậu mỉm cười, sau đó thêm một tin:
“Tôi thật sự rất nhớ anh, nhớ đến đau lòng.”
Bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức Lâm Dư tưởng anh sẽ không trả lời. Cuối cùng anh nhắn: “Tôi biết.”
Cậu nhìn hai chữ ấy, đột nhiên không hiểu vì sao mình lại cảm thấy khó thở. Ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi sáng trải xuống thành phố sau một đêm mưa. Những giọt nước còn đọng trên lan can phản chiếu ánh sáng thành những điểm nhỏ lấp lánh. Lâm Dư ngồi trên giường, ôm chiếc gối vào lòng, nhìn màn hình điện thoại như thể trên đó có một bí mật mà chỉ mình cậu hiểu.
Còn ở phía bên kia thành phố, Tạ Cảnh Thâm cũng đang ngồi trước bàn làm việc. Điện thoại đặt bên cạnh hồ sơ. Anh nhìn tin nhắn cuối cùng của Lâm Dư.
“Tôi thật sự rất nhớ anh, nhớ đến đau lòng.”
Và lần đầu tiên, anh không nghĩ gì nhiều, nhắn tiếp:
“Tối nay gặp nhau.”
“Không.”
Tạ Cảnh Thâm vốn nhắn xong định bỏ điện thoại xuống và làm việc, nhưng chữ “không” khiến anh khựng lại.
Chưa bao giờ Lâm Dư từ chối anh bất cứ điều gì, mặc dù anh rất ít khi chủ động. Tạ Cảnh Thâm muốn hỏi tại sao, nhưng rồi anh lại chần chừ. Cuối cùng là một câu ngắn ngủi:
“Ừ.”
Phía bên kia không phản hồi.
Lâm Dư nhắm mắt lại, không hiểu sao khóe mắt lại hơi cay cay. Đúng rồi, Tạ Cảnh Thâm là một người đàn ông hoàn toàn bình thường. Anh thích phụ nữ, điều đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Từ đầu đến cuối, chính cậu mới là người tự suy diễn quá nhiều.
Tạ Cảnh Thâm chưa từng hứa hẹn điều gì, chưa từng nói rằng anh có tình cảm với cậu, thậm chí trong suốt khoảng thời gian hai người ở bên nhau, người luôn chủ động trêu chọc cũng chỉ có một mình Lâm Dư.
Cậu nhớ lại những lần mình cố tình ngồi sát anh hơn một chút, cố tình nhìn vào mắt anh lâu hơn một chút, cố tình nói những câu nửa thật nửa đùa chỉ để xem người đàn ông lúc nào cũng bình tĩnh ấy có thể giữ được vẻ mặt đó đến bao lâu. Tạ Cảnh Thâm chưa bao giờ nổi giận. Anh chỉ nhìn cậu, đôi khi đáp lại bằng một câu rất nhẹ, đôi khi im lặng, nhưng chưa từng đẩy cậu ra.
Lâm Dư từng cho rằng đó là một kiểu dung túng. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ chẳng qua anh chỉ đang chịu đựng cậu.
Một người đàn ông trưởng thành, có công việc được xã hội tôn trọng, có cuộc sống riêng, có những mối quan hệ mà cậu chẳng biết gì về chúng. Anh không có nghĩa vụ phải đáp lại những trò đùa của cậu, càng không có lý do phải giải thích cho cậu biết mình thích ai.
Vậy mà Lâm Dư vẫn thấy khó chịu.
Rất khó chịu.
Cậu nhớ đến buổi tiệc tối qua. Tạ Cảnh Thâm gần như chỉ nói chuyện với Phó Vân kia. Anh đứng bên cô ấy dưới ánh đèn, dáng vẻ điềm đạm, thỉnh thoảng cúi đầu nghe cô nói. Còn Lâm Dư thì uống hết ly này đến ly khác, vừa uống vừa tự nhủ mình chẳng quan tâm.
Cho đến khi cậu uống quá nhiều, Tạ Cảnh Thâm mới đi tìm cậu, nhưng anh tìm cậu vì cậu say.
Chỉ vậy thôi.
“Đừng tự mình đa tình nữa, Lâm Dư.”
Lâm Dư mở mắt, nhìn trần nhà. Ý nghĩ lộn xộn khiến ngực cậu nghẹn lại một cách vô lý.
Cậu bực bội xoay người, úp mặt xuống gối. Cảm giác ghen tuông này thật đáng ghét. Nó không có lý do để tồn tại, càng không có tư cách tồn tại. Cậu lấy gì để ghen? Tạ Cảnh Thâm đâu phải người yêu của cậu.
Thậm chí hai người còn chưa từng nói với nhau một câu nào có thể gọi là bắt đầu.
Vậy mà chỉ cần nghĩ đến cảnh anh đứng bên người khác, Lâm Dư đã cảm thấy trong lòng có một khoảng trống rất khó chịu, giống như có ai đó vô tình lấy mất một thứ vốn chưa bao giờ thuộc về mình.
Cậu bỗng bật cười khẽ.
Thật nực cười.
Hóa ra câu nói hôm nọ của cậu không phải nói đùa.
“Có lẽ vì tôi thích những thứ không thuộc về mình.”
Lúc ấy cậu đã nói với Tạ Cảnh Thâm như một câu bâng quơ, nhưng bây giờ nhớ lại, Lâm Dư mới nhận ra mình có lẽ đã vô tình nói ra điều thật lòng nhất.
Cậu thích anh, không phải kiểu thích có thể dùng vài câu đùa cợt để che giấu nữa.
Đọc truyện tương tự
Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com
Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com
Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com
Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com
Mật danh tình nhân – elaraverse.com
Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com
Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com
