Dưới ánh trăng của người

Chương 3: Ai giấu súng trong đóa hoa hồng?

admin 4 ngày trước 43 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Adrian buông cuộn băng gạc cuối cùng xuống bàn, ngón tay còn vương chút mùi cồn sát trùng. Cậu ngồi ở chiếc ghế đối diện, ngả người ra sau, nhìn thành quả trước mắt. Vết thương được băng bó hơi lộn xộn nhưng phần nào cũng không quá nhem nhuốc, phần máu vương vãi xung quanh cũng đã được lau sạch. Mắt cậu vô thức rời xuống ngực hắn, rồi nhích xuống khối cơ bụng đẹp mắt, cổ họng hơi nóng. 

Lucien cúi xuống kiểm tra lớp băng một lần, sau đó tựa lưng vào ghế sofa, ánh mắt rơi xuống người đối diện. Khoảng cách giữa hai người chỉ chừng một chiếc bàn trà.

“Điện hạ, người đang quan sát thành quả của mình hay đang tranh thủ nhìn tôi?”

Adrian chống khuỷu tay lên tay vịn, ngón trỏ khẽ chạm vào cằm. Mái tóc vốn được chải gọn trước buổi đấu giá giờ đã hơi rối, vài sợi rơi xuống trán. Bộ lễ phục vẫn chỉnh tề, chỉ có một bên cổ áo hơi lệch sau lúc bị Lucien kéo vào phòng.

“Cơ thể ngài đúng là một kiệt tác.” Adrian thành thật nói, còn không quên nhìn lâu hơn một chút. 

Lucien không nói gì, và Adrian cũng không trông thấy vành tai hắn đã đỏ lên. Cuối cùng, Adrian lên tiếng.

“Marcus mất tích, người của ngài cũng mất tích. Một kẻ lạ mặt xuất hiện ở hành lang, sau đó ngài ra ngoài với một khẩu súng, trở về với máu trên mặt và một vế thương trên vai.” Adrien hơi nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua lớp băng trắng rồi quay lại gương mặt Lucien. “Ngài có thấy tất cả những chuyện đó xảy ra trong cùng một buổi tối hơi nhiều không?”

Lucien nhìn cậu.

“Có.”

“Vậy mà ngài vẫn bình tĩnh như thể chúng ta chỉ vừa gặp một nhân viên khách sạn làm việc hơi cẩu thả.”

“Hoảng loạn không giúp tìm được người.”

“Câu trả lời rất hợp lý.” Adrien mỉm cười. “Nhưng tôi vẫn muốn biết một chuyện. Tại sao ngài lại ở đây?”

“Tôi đã nói rồi. Tôi là nhà tài trợ chính của buổi đấu giá.”

“Không.” Adrien lắc đầu. “Tôi hỏi tại sao ngài lại ở đây trước khi người kia xuất hiện.”

Lucien hơi nhướng mắt. Adrian nhận ra hắn đang quan sát mình, giống hệt lần đầu tiên ở hành lang cung điện. Ánh mắt sâu và lạnh, không dễ để người khác đoán được hắn đang nghĩ gì. Cậu bật cười rất khẽ.

“Đừng nhìn tôi như thế. Tôi chỉ đang cố tìm xem mình nên tin ngài đến đâu.”

“Điện hạ không tin tôi?”

“Chúng ta mới gặp nhau hai lần.”

“Lần đầu tiên điện hạ bám riết lấy tôi.”

“Không, chỉ là cáo khuy áo bị mắc thôi. Và lần thứ hai ngài giấu tôi trong một căn phòng rồi cầm súng đi săn người.” Adrien khoanh tay trước ngực. “Thành thật mà nói, lịch sử giữa chúng ta chưa đủ dài để tôi đưa ra kết luận tích cực.”

Khóe môi Lucien khẽ động nhẹ, nếu Adrien không nhìn thẳng vào hắn, có lẽ cậu đã bỏ qua.

“Điện hạ đang nghi ngờ tôi?”

“Đương nhiên.”

“Vì sao?”

“Vì ngài đáng nghi.”

“Thay vì nghi ngờ tôi, có lẽ cậu nên nghi ngờ người của hoàng gia. Có hàng tá kẻ muốn giết cậu.”

Adrien chống cằm, nhìn hắn với vẻ thích thú.

“Thôi nào. Chẳng phải một ông trùm Mafia như ngài thì cũng luôn có hàng tá kẻ thù sao?”

 

Lần này, Lucien không lập tức đáp lại. Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt Adrian, sâu và tĩnh đến mức gần như không để lộ bất cứ cảm xúc nào. Nhưng câu nói vừa rồi đã chạm đúng vào một sự thật mà ở xử sở Varelia chẳng mấy ai dám nhắc đến quá trực diện.

Lucien không đơn thuần là một doanh nhân giàu có. Hắn là người đứng đầu thế giới ngầm của Varelia.

Trong những tài liệu chính thức của hoàng gia, cái tên Lucien chưa bao giờ được đặt cạnh những từ ngữ như Mafia, tổ chức tội phạm hay ông trùm. Hắn xuất hiện trong các báo cáo kinh tế với tư cách chủ nhân của một đế chế kinh doanh trải rộng từ vận tải, khách sạn đến bất động sản và tài chính. Hắn có mặt trong những buổi tiếp đón ngoại giao, ngồi cùng bàn với những nhà quý tộc lâu đời, đóng góp cho các quỹ từ thiện và thường xuyên xuất hiện trong danh sách những nhà tài trợ lớn nhất của các sự kiện hoàng gia.

Nhưng ở một thế giới khác, nơi những cái tên không bao giờ được viết trên giấy, người ta chỉ cần nhắc đến Lucien là đủ khiến nhiều người khiếp vía. 

Hoàng gia cai trị đất nước bằng luật pháp, quân đội và quyền lực chính thức. Thế giới ngầm vận hành bằng những quy tắc khác, kín đáo hơn và đôi khi hiệu quả hơn cả những điều được viết trong luật. Giữa hai bên tồn tại một sự thỏa thuận chưa bao giờ được công khai, cũng chưa từng được ký kết thành văn bản. Hoàng gia không can thiệp quá sâu vào những hoạt động mà họ không muốn nhìn thấy, còn Mafia không được phép chạm vào những thứ thuộc về ngai vàng.

Không ai gọi đó là một liên minh, càng không ai gọi đó là hợp tác, nhưng mọi người đủ thông minh để hiểu, nếu một bên phá vỡ giới hạn, bên còn lại sẽ là người đầu tiên khiến họ phải trả giá.

Thế giới ngầm của Varelia từng có rất nhiều ông trùm. Những kẻ kiểm soát bến cảng, những đường dây vận chuyển, các sòng bạc, những khu phố mà cảnh sát thường mất nhiều thời gian hơn cần thiết để xuất hiện. Chúng tranh giành nhau từng phần lãnh địa, kéo theo những cuộc thanh toán khiến thành phố nhiều lần chìm trong bạo lực.

Cho đến khi Lucien bước lên. Hắn không chiếm lấy tất cả bằng một cuộc chiến ồn ào. Lucien khiến từng thế lực nhỏ tự hiểu rằng việc đứng về phía hắn sẽ có lợi hơn việc chống lại hắn. Những kẻ không hiểu điều đó thường không còn đủ khả năng để tiếp tục tranh giành.

Từ đó, thế giới ngầm của Varelia trở nên yên ổn theo một cách kỳ lạ. Ít cuộc thanh toán hơn, ít vụ việc vượt khỏi tầm kiểm soát hơn. Những tuyến vận chuyển mà chính quyền không muốn công khai nhắc đến vẫn hoạt động, những khu vực vốn thường xuyên xảy ra tranh chấp trở nên im ắng, còn những tổ chức từ bên ngoài muốn chen chân vào Varelia đều nhanh chóng nhận ra nơi này đã có chủ.

Đổi lại, Lucien hiểu rất rõ đâu là ranh giới của mình. Hắn có thể kiểm soát bóng tối nhưng không được phép kéo bóng tối phủ lên ngai vàng. Đó chính là thứ khiến mối quan hệ giữa Lucien và hoàng gia trở nên đặc biệt. 

Những người thuộc tầng lớp quyền lực nhất Varelia đều biết đến hắn, biết hắn có thể làm được những gì và cũng biết có những chuyện mà ngay cả chính quyền đôi khi cần một người như hắn xử lý ở nơi mà luật pháp không thể dễ dàng chạm tới.

Adrian nhìn Lucien thêm một lúc. Cậu vốn lớn lên trong cung điện, nơi những bí mật thường được giấu dưới những lớp rèm nhung và những nụ cười hoàn hảo. Cậu hiểu quyền lực chưa bao giờ chỉ tồn tại ở nơi người ta có thể nhìn thấy. Hoàng gia có quân đội, cảnh vệ và luật pháp. Mafia có tiền, thông tin và những con người sẵn sàng làm những việc mà người khác không thể làm.

Hai bên không giống nhau. Nhưng chính vì không giống nhau, họ lại cần nhau. Một vương quốc muốn giữ được sự ổn định không thể chỉ dựa vào những thứ được viết trong luật. Còn một thế lực ngầm muốn tồn tại lâu dài cũng không thể ngu ngốc đến mức đối đầu trực tiếp với ngai vàng.

Lucien là người hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Và cũng vì thế, Adrian thấy chuyện hắn có hàng tá kẻ thù là đương nhiên.  Đó có lẽ mới là phần nguy hiểm nhất trong tình huống này.

Lucien không cần tự mình gây chiến với ai. Chỉ riêng việc hắn đứng ở vị trí hiện tại cũng đủ khiến vô số người muốn hắn biến mất. Những kẻ từng mất quyền lực, những kẻ muốn chen vào Varelia, những kẻ không muốn tiếp tục cúi đầu trước hắn, thậm chí cả những người muốn lợi dụng sự hỗn loạn giữa hoàng gia và thế giới ngầm đều có thể trở thành kẻ thù.

Và nếu một trong số chúng biết Lucien đang ở khách sạn cùng một vị hoàng tử…

Adrian chậm rãi hạ bàn tay khỏi cằm. Sự vui vẻ trong ánh mắt cậu nhạt đi đôi chút. Lucien nhìn thấy sự thay đổi rất nhỏ ấy trên gương mặt Adrian. 

Trong căn phòng, sự im lặng trở nên nặng hơn trước. Adrian bỗng cười.

“Vậy xem ra tối nay tôi ngồi nhầm phòng rồi.”

Lucien ngước mắt.

“Điện hạ vẫn có thể rời đi.”

Adrian nhìn về phía cánh cửa, sau đó lại nhìn hắn.

“Không.”

Cậu đứng dậy, sửa lại cổ áo hơi nhăn của mình.

“Nếu đã bị cuốn vào chuyện này rồi, tôi muốn biết rốt cuộc ai đang muốn chúng ta biến mất khỏi buổi đấu giá, và kẻ đó là kẻ thù của ai.”

Lucien nhìn cậu.

“Chúng ta?”

Adriad hơi cong môi.

“Vậy từ lúc ngài kéo tôi vào căn phòng này, chuyện đó đã trở thành chuyện của cả hai chúng ta rồi. Và tôi vẫn còn chưa loại bỏ nghi ngờ với ngài.”

 Adrien lại tiếp tục:

“Biết đâu ngài làm việc cho ai đó.”

“Ý gì?”

“Ví dụ…” Adrien cố tình kéo dài giọng, đôi mắt ánh lên vẻ tinh quái. “Ai đó trong hoàng gia muốn tôi chết, thuê một ông trùm Mafia làm việc này, rồi ngài xuất hiện ở khách sạn, bắt tôi vào phòng.”

Lucien nhìn cậu như nhìn một người vừa nói ra điều vô lý nhất trong ngày. 

Adrien vẫn không nhịn được cười.

“Thấy chưa? Ngài đang nghĩ tôi quá đa nghi.”

“Không.”

“Vậy ngài nghĩ gì?”

“Tôi đang nghĩ điện hạ đọc quá nhiều tiểu thuyết.”

Adrien bật cười thành tiếng.

“Còn ngài thì thiếu trí tưởng tượng.”

“Ít nhất trí tưởng tượng của tôi không giết người.”

“Ồ, câu này nghe thật có đạo đức từ miệng một ông trùm Mafia.”

“Điện hạ đang cố chọc giận tôi?”

“Đúng.”

“Vì sao?”

“Muốn xem ngài có mất bình tĩnh không.”

Lucien nhìn cậu hồi lâu.

“Thất vọng?”

“Có một chút.”

“Vậy điện hạ có thể tiếp tục.”

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn] – elaraverse.com 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →