Dưới ánh trăng của người

Chương 2: Máu và hương đêm

admin 4 ngày trước 42 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Ba tuần sau đêm dạ tiệc tại cung điện, Adrian gần như đã quên mất người đàn ông tên Lucien. Lần này Adrian đến Valen thay Elena để tham dự một buổi đấu giá từ thiện được tổ chức tại Aurelia Grand, khách sạn sang trọng nhất thành phố. Elena vốn đã nhận lời từ trước, nhưng một lịch trình đột xuất của hoàng gia khiến cô không thể đến, và Adrian được chọn để thay mặt gia đình tham dự.

Đối với Adrian, đây vốn chẳng phải một nhiệm vụ khó khăn. Cậu chỉ cần xuất hiện đúng giờ, mặc một bộ lễ phục phù hợp, mỉm cười với những người cần mỉm cười, nâng ly chào hỏi vài vị khách quan trọng, sau đó ngồi hết buổi đấu giá và trở về cung điện vào sáng hôm sau.

Một đêm rất dài, nhưng không có gì đáng lo.

Aurelia Grand nằm giữa trung tâm Valen, một tòa nhà cổ được xây dựng từ đá trắng với những hành lang dài và trần cao đến mức tiếng bước chân cũng có thể vọng lại thành nhiều lớp âm thanh. Khách sạn có hơn ba trăm phòng, chia thành nhiều khu vực dành cho khách thường, khách VIP và các đoàn ngoại giao. 

Vì không muốn thu hút sự quan tâm của công chúng và báo chí, Adrian chỉ mang theo một vệ sĩ cấp cao và lặng lẽ đến khách sạn.  

Sau khi tắm xong, cậu đứng trước gương, vừa chỉnh lại mái tóc vừa nhìn bộ lễ phục đơn giản mà lịch sự trên người. Bộ vest ôm vừa vặn cơ thể, bên trong là chiếc sơ mi trắng với cổ áo cứng cáp. Adrian cầm cà vạt lên, thử thắt một lần rồi lại tháo ra.

“Marcus.”

Không có tiếng trả lời. Adrian cúi đầu chỉnh lại cổ áo.

“Marcus?”

Vẫn im lặng. Cậu hơi nhíu mày. Marcus thường đứng ngay bên ngoài cửa phòng mỗi khi Adrian chuẩn bị cho một sự kiện. Người vệ sĩ này gần như chưa từng rời khỏi vị trí nếu chưa được cho phép.

Adrian cầm chiếc cà vạt lên lần nữa.

“Marcus, vào đây giúp tôi một chút.”

Không ai đáp. Cậu chờ thêm vài giây rồi bước về phía cửa.

“Marcus?”

Lần này Adrian mở cửa nhìn quanh, hành lang bên ngoài trống không. Cậu đứng ngay ngưỡng cửa, ánh mắt chậm rãi lướt qua hai phía.

Không có ai. Đèn tường cách đó vài mét vẫn sáng, ánh vàng trải dài trên nền đá bóng loáng. Cuối hành lang là một dãy cửa đóng kín. Xa hơn nữa, hành lang rẽ sang một khu khác của khách sạn. Yên tĩnh đến mức kỳ lạ.

“Marcus?” Giọng cậu vang lên rồi nhanh chóng tan vào khoảng không rộng lớn. 

Không có tiếng đáp lại. Cậu quay đầu nhìn căn phòng phía sau, rồi nhìn sang chiếc thang máy ở cuối hành lang.

Aurelia Grand hôm nay được hoàng gia thuê một phần tầng riêng, nhưng những tầng phía trên vốn vẫn có nhân viên khách sạn túc trực. Cậu đã nhìn thấy họ từ lúc đến đây. Vậy mà chỉ trong vài phút, cả hành lang bỗng trở nên vắng tanh.

Adrian bước thêm vài bước.

“Marcus, anh ở đâu vậy?”

Cậu vừa nói vừa chỉnh lại nút cà vạt trước cổ. Một ý nghĩ thoáng qua khiến bước chân cậu chậm lại.

“Đừng cuống, có thể Marcus đã đi tìm người, hoặc nhận được một cuộc gọi, hoặc xảy ra chuyện gì đó ở phía bên kia hành lang.” Adrian tự nhủ. 

Adrian không muốn nghĩ quá xa. Cậu vốn không phải kiểu người dễ hoảng loạn trước một chút bất thường, nhưng bản năng vẫn khiến cậu quan sát kỹ hơn.

Adrian đi qua một góc hành lang, đôi giày da khẽ chạm xuống nền đá tạo thành tiếng động rõ ràng.

“Marcus?”

Vẫn không có tiếng trả lời. Cậu dừng lại. Trong một khoảnh khắc, cậu có cảm giác mình vừa nhìn thấy một bóng người lướt qua cuối hành lang, cậu lập tức bước nhanh hơn.

“Marcus?”

Vừa dứt lời, một bàn tay bất ngờ chụp lấy cổ tay cậu. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, Adrian chỉ kịp giật mình trước khi cả người bị kéo mạnh vào một căn phòng. Một cánh tay vòng qua eo giữ chặt lấy cậu, đồng thời bàn tay còn lại lập tức bịt kín miệng.

Cánh cửa đóng lại gần như ngay lập tức. Cậu theo bản năng ra một đòn vào mạng sườn đối phương khiến hắn gập người lại vì đau, ánh mắt mở to kinh ngạc. Có lẽ hắn không ngờ vị hoàng tử trông đẹp như một bức tranh này lại có thể ra đòn mạnh đến vậy. 

Adrian chỉ kịp cảm nhận một mùi hương trầm phảng phất ngay sát bên mình, không giống nước hoa nồng nặc thường thấy ở những buổi tiệc sang trọng. Đó là mùi gỗ tuyết tùng pha chút hương da thuộc, ngửi rất dễ chịu. 

Cậu chuẩn bị tung ra đòn thứ hai, nhưng cậu chợt nhận ra, người đàn ông đang áp sát cậu là Lucien.

Bàn tay đang bịt miệng cậu không hề thô bạo. Những ngón tay dài, khớp xương rõ ràng, mùi hương ấy cũng vương rất nhạt trên da. Người đàn ông cúi xuống, giọng nói thấp đến mức gần như chỉ còn là một luồng hơi sát bên tai.

“Đừng lên tiếng.”

Adrian mở to mắt. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Adrian có thể nhìn rõ đường nét gương mặt trong thứ ánh sáng mờ nhạt của căn phòng. Ánh mắt Lucien cũng dừng trên gương mặt Adrian, trong vài giây, cả hai không nói gì.

Adrian nhìn bàn tay vẫn đang đặt trước miệng mình, rồi nhìn lên đôi mắt lạnh lùng kia. Lucien chậm rãi bỏ tay xuống, Adrian lập tức lùi lại một bước.

“Ngài…”

Cậu vừa mở miệng, Lucien đã đưa một ngón tay lên trước môi.

“Suỵt.”

Adrian nhìn hắn chằm chằm.

“Chuyện gì đang xảy ra.”

“Cậu ra đòn cũng tàn nhẫn thật đấy.”

“Ngài thù à?”

“Đúng.”

Lucien nhìn cậu, vẻ mặt không thay đổi, rồi ngay sau đó rời tầm mắt hướng ra phía cánh cửa đang đóng chặt.  Bên ngoài vẫn không có tiếng động.

Adrian quay lại nhìn Lucien.

“Marcus đâu?”

“Không biết.”

Ngoài hành lang, một tiếng bước chân rất khẽ bất chợt vang lên. Cả hai đồng thời quay về phía cánh cửa. Lucien đưa tay ra hiệu cho Adrian đứng yên. Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài, không gian im phăng phắc. Adrian vô thức nín thở. Bên cạnh cậu, Lucien vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Và lần đầu tiên kể từ khi bước chân vào Aurelia Grand, Adrian nhận ra một điều khiến sống lưng mình lạnh đi.

Có lẽ Marcus không phải người duy nhất biến mất khỏi hành lang ấy.

Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài. Adrian đứng yên, ánh mắt dán vào cánh cửa. Lucien đưa tay ra hiệu cho cậu lùi vào phía trong. Hắn bước đến cạnh cửa, hơi nghiêng đầu, lắng nghe. Một giây, hai giây, tiếng kim loại rất khẽ vang lên từ bên ngoài, như tiếng ai đó chạm vào tay nắm cửa.

Ánh mắt Lucien lập tức trầm xuống. Hắn đưa tay vào trong áo rút ra một khẩu súng ngắn rồi nói khẽ:

“Điện hạ, ở lại đây.”

“Ngài định…”

“Và không được đến gần cửa sổ.”

“Ngài…”

“Điện hạ.”

Chỉ hai chữ, giọng hắn đã đủ khiến Adrian dừng lại. Lucien mở cửa bước ra ngoài, cánh cửa khép lại ngay trước mắt Adrian. Trong vài giây đầu tiên Adrian vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh. Cậu tự nhủ Lucien biết mình đang làm gì. 

Cậu đi qua đi lại trong căn phòng, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa. Mỗi phút trôi qua đều dài hơn bình thường. Sự yên tĩnh lúc này khiến cậu nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ trên tường. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?

Khoảng năm phút trôi qua, cánh cửa bỗng mở ra, Adrian giật mình quay phắt lại. Lucien bước vào, trên gương mặt lạnh lùng ấy vương một vệt máu kéo từ thái dương xuống gần xương gò má.

Adrian lập tức bước tới.

“Ngài bị thương?”

Lucien đóng cửa, khóa lại.

“Không phải máu của tôi.”

Lucien nói rất bình thản, như thể vừa bước ra ngoài xử lý một việc chẳng đáng nhắc tới. Adrian đang định hỏi tiếp thì ánh mắt cậu dừng ở vai trái của hắn. Một mảng máu sẫm lan dần dưới áo vest.

“Còn cái đó?”

Lucien cúi mắt nhìn vai mình.

“Vết xước.”

“Vết xước mà chảy nhiều máu thế à?”

“Không sao.”

Adrian nhìn hắn.

“Ngài gọi thế là vết xước?”

Lucien hơi nhướng mày.

“Điện hạ có vẻ hiểu biết về thương tích.”

“Đủ để biết một người đang chảy máu thì nên ngồi xuống.”

“Đây là mệnh lệnh?”

“Lời khuyên.”

“Nghe khá giống mệnh lệnh.”

“Vậy ngài cứ xem là lời khuyên có tính bắt buộc.”

Lucien nhìn cậu vài giây, khóe miệng khẽ cong lên, gần như một nụ cười nhưng chưa đủ để thành hình. Hắn ngồi xuống ghế.

“Cởi áo.”

Lucien ngước mắt. Adrian cũng nhận ra câu nói của mình có vẻ quá thẳng thừng, cậu ho khẽ.

“Vết thương.”

“Tôi biết.”

“Vậy thì tốt.”

Lucien tháo cúc áo vest rồi cởi ra, đặt sang một bên trong khi Adrian tiến lại tủ y tế của khách sạn. Khi hắn kéo chiếc sơ mi đẫm máu khỏi vai trái, Adrian mới nhìn rõ vết thương. Một đường rạch dài chạy ngang phần vai, vết rạch không sâu nhưng cũng không thể nói là ổn.

Adrian khẽ nhíu mày.

“Ngài thật sự định gọi đây là vết xước?”

“Điện hạ, người quan tâm quá nhiều rồi.”

“Ngài có tiêu chuẩn đánh giá thương tích khá kỳ lạ.” Adrian cố chấp nói trong khi bắt đầu mở hộp y tế.

“Công việc của tôi thường khiến những vết thế này trở thành chuyện nhỏ.”

Adrian dừng tay.

“Công việc của ngài?”

Lucien nhìn cậu.

“Điện hạ đang xử lý vết thương hay thẩm vấn tôi?”

“Có thể làm cả hai.”

Adrian lấy bông gạc cẩn thận lau máu quanh vết thương. Lucien hơi siết cơ vai khi thuốc sát trùng chạm vào da. Adrian lập tức dừng tay, hỏi hắn:

“Đau?”

“Không.”

“Vậy vừa rồi là gì?”

“Phản xạ.”

“Phản xạ của ngài khá thành thật.”

Lucien nhìn cậu, cậu vờ như không thấy, cúi xuống tiếp tục xử lý vết thương, khóe môi hơi cong lên. Khoảng cách giữa họ gần đến mức Adrian lại ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người Lucien. Cậu hơi thoáng phân tâm, nhưng ngay sau đó lại tập trung vào việc băng bó.

“Vệ sĩ của tôi đâu?”

Lucien im lặng một thoáng.

“Vệ sĩ của điện hạ và của tôi, họ đều biến mất.”

Căn phòng rơi vào im lặng. Adrian chậm rãi đặt cuộn băng xuống.

“Vậy người vừa định tấn công chúng ta…”

“Có ít nhất hai người.”

“Và ngài đã xử lý cả hai?”

“Chắc chưa chết, đều chạy rồi.”

“Tại sao ngài lại ở đây?”

“Khách sạn này tổ chức buổi đấu giá tối nay.”

“Tôi biết.”

“Vậy?”

“Tập đoàn của tôi là nhà tài trợ chính cho chương trình.”

Adrian hơi ngạc nhiên.

“Có vấn đề gì?”

“Không. Tôi chỉ nghĩ người như ngài sẽ thích những cuộc gặp kín hơn là ngồi giữa một đám quý tộc đấu giá tranh và trang sức.”

Lucien nhìn cậu.

“Điện hạ đã quan sát tôi rất kỹ.”

“Ngài cũng quan sát tôi còn gì.”

Một khoảng lặng ngắn rơi xuống giữa hai người. Lucien nhìn Adrian, lần đầu tiên trong tối nay ánh mắt hắn hiện rõ một tia thích thú.

“Có vẻ chúng ta hòa nhau.”

Adrian khẽ nhướng mày. Ngoài cánh cửa, hành lang vẫn im lìm. Cả khách sạn rộng lớn dường như đang chìm trong một khoảng lặng bất thường, còn hai người vốn chẳng có lý do gì để ở cạnh nhau lại đang ngồi trong cùng một căn phòng, giữa một đêm đáng lẽ chỉ dành cho một buổi đấu giá từ thiện.

Và cả hai đều chưa biết những người đang biến mất ngoài kia sẽ khiến họ phải ở lại Aurelia Grand lâu hơn dự định.

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn] – elaraverse.com 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →