Chương 4: Chạm vào đáy mắt
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
Adrian nheo mắt. Hắn nói câu ấy bình thản đến mức khiến cậu có cảm giác người đang bị dò xét lại là mình. Adrian im lặng vài giây, sau đó đổi giọng.
“Được. Quay lại chuyện chính.”
Cậu nhìn về phía cánh cửa.
“Marcus biến mất trước khi ngài xuất hiện. Vệ sĩ của ngài cũng biến mất. Nếu mục tiêu là ngài, tại sao chúng phải kéo cả người của tôi vào?”
“Để khiến tôi phân tâm.”
“Chưa chắc.”
“Điện hạ có giả thuyết khác?”
“Có.” Adrien hơi nhíu mày. “Nếu chúng muốn tiếp cận ngài, cách đơn giản nhất là khiến ngài nghĩ tôi mới là mục tiêu.”
Lucien không nói. Adrien tiếp tục:
“Ngài thấy vệ sĩ biến mất, nhìn thấy tôi xuất hiện trong hành lang, rồi một kẻ có súng xuất hiện. Ngài lập tức nghĩ người đó đang nhắm vào tôi. Ngài kéo tôi vào phòng, tự mình đi xử lý hắn.”
“Không.”
“Lại không?”
“Quá nhiều bước.”
Lucien hơi cúi người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên đầu gối. Ánh đèn vàng nhạt trên trần rơi xuống gương mặt hắn, làm đường nét càng trở nên hoàn mỹ.
“Một vụ ám sát hoàng gia sẽ không được thực hiện vụng về như vậy.” Lucien nói.
Lần này, cả hai cùng im lặng. Bên ngoài cánh cửa vẫn không có tiếng động, ngay cả tiếng bước chân của nhân viên khách sạn cũng không có.
Adrian chậm rãi đứng dậy, bước đến gần cửa nhưng không mở. Cậu nhìn qua mắt thần một lúc rồi quay lại.
“Buổi đấu giá sắp diễn ra.”
Lucien lập tức nói:
“Điện hạ không đi.”
“Tôi phải đi.”
“Nếu ai đó muốn khiến cả hai chúng ta biến mất.”
“Và chính vì thế tôi càng phải xuất hiện.”
Lucien đứng dậy.
“Điện hạ đang tự đưa mình đến nơi đông người khi chưa biết kẻ nào đứng phía sau chuyện này.”
“Đó là nơi an toàn nhất.”
“Không.”
“Có hàng trăm người ở đó.”
“Cũng có hàng trăm người mà chúng ta không kiểm soát.”
Adrian khoanh tay.
“Ngài có thể kiểm soát bao nhiêu?”
“Đủ.”
“Đấy.” Adrien mỉm cười. “Ngài lại nói như một ông trùm Mafia.”
Lucien nhìn cậu.
“Và điện hạ lại cư xử như một hoàng tử không biết sợ.”
“Tôi có sợ.” Adrien nhìn thẳng vào hắn. “Tôi sợ Marcus đang gặp chuyện. Tôi cũng sợ người của ngài đang gặp chuyện. Nhưng nếu chúng ta bỏ buổi đấu giá lúc này, chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy họ.”
Lucien im lặng, Adrien bước đến gần hắn hơn.
“Ngài đang sợ à?”
Lucien nhìn cậu rất lâu, cuối cùng, hắn hỏi:
“Điện hạ luôn liều lĩnh như vậy sao?”
Adrien cười.
“Không, tôi chỉ liều khi biết có một ông trùm ở đây, tôi sẽ không sao cả.”
Lucien khẽ thở ra. Một tiếng thở rất nhẹ, gần như là một dấu hiệu bất lực. Hắn cầm áo khoác lên, khoác vào người, rồi chậm rãi chỉnh lại cổ tay áo.
“Được.”
Adrien chớp mắt.
“Được?”
“Đi thôi. Tôi cũng muốn biết câu trả lời và cũng muốn biết ai đang nhắm súng vào điện hạ.”
Adrien nhìn hắn vài giây rồi bật cười.
“Ngài đúng là rất biết cách khiến người khác cảm động.”
“Điện hạ có thể cảm động sau.”
Lucien mở cửa nhìn ra hành im ắng. Adrien đứng bên cạnh hắn, ánh mắt lướt qua khoảng hành lang dài trước mặt.
“Ngài biết không,” cậu khẽ nói, “tôi bắt đầu thấy buổi đấu giá này thú vị hơn rồi.”
Lucien liếc sang.
“Đó không phải điều tôi muốn nghe.”
“Nhưng ngài vẫn đưa tôi đi.”
“Vì điện hạ sẽ tự đi nếu tôi không đi cùng.”
Adrien mỉm cười, bước qua cánh cửa.
“Cuối cùng ngài cũng hiểu tôi rồi.”
Lucien đi phía sau cậu, ánh mắt thoáng dừng trên bóng lưng vị hoàng tử.
“Chưa.” Hắn khép cửa phòng lại. “Nhưng tôi đang bắt đầu thấy tò mò.”
Lucien nhìn qua hành lang một lượt, từ góc khuất gần cầu thang thoát hiểm đến dãy đèn âm trần kéo dài về phía sảnh chính.
“Đi lối này.”
Adrian nhìn theo hướng hắn chỉ. Cầu thang bộ nằm ngay phía cuối hành lang. Khách sạn Aurelia Grand có một hệ thống thang máy riêng dành cho khách VIP, nằm cách căn phòng của họ chưa đến vài chục bước. Với thân phận của Adrian, chỉ cần một cuộc gọi, nhân viên khách sạn sẽ lập tức mở lối riêng và giữ toàn bộ tầng thang máy cho cậu.
Nhưng Lucien đã đi về phía cầu thang, Adrian bước theo. Cánh cửa chống cháy khép lại phía sau, không gian bên trong cầu thang khá rộng, ánh đèn trắng nhạt chiếu xuống những bậc đá tạo thành từng khoảng sáng giữa các vòng xoắn ốc.
Lucien đi trước. Vai bị thương khiến hắn hơi khó chịu, nhưng dáng người vẫn thẳng, từng bước đều chắc chắn. Một tay hắn đặt hờ lên lan can, tay còn lại lấy điện thoại ra.
Chỉ vài câu ngắn gọn, hắn ra lệnh cho người của mình kiểm tra toàn bộ lối ra vào, bố trí thêm người quanh hội trường, đặc biệt lưu ý những vị trí có thể tiếp cận khu vực khách VIP. Mọi việc được nói bằng giọng bình thản đến mức nghe giống như hắn đang sắp xếp nhân sự cho một cuộc họp hơn là xử lý một vụ mất tích ngay trước giờ đấu giá.
Adrian bước chậm lại một chút, âm thầm quan sát nghiêng gương mặt Lucien dưới ánh đèn. Gương mặt nam tính hoàn mỹ, vài sợi tóc đổ xuống hai bên thái dương làm giảm bớt đi một phần nghiêm túc khó gần của hắn. Và đặc biệt bắt mắt là đôi chân dài thẳng tắp không giấu nổi cặp đùi săn chắc sau lớp quần âu. Và Adrian không khỏi tưởng tượng sau lớp áo vest kia là cơ thể săn chắc đẹp đẽ được luyện tập kỹ càng.
Thật đáng ghen tị.
Lucien kết thúc cuộc gọi trong khi Adrian lấy điện thoại của mình ra. Màn hình vừa sáng lên, bàn tay Lucien đã đưa sang chặn lại. Lucien nhìn chiếc điện thoại trong tay cậu, sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Đừng gọi.”
Adrien hơi nhíu mày.
“Tôi thử cố gọi Marcus.”
“Đừng, nếu anh ta không sao nhất định sẽ gọi lại.”
“Gọi vệ binh hoàng gia?”
“Cũng đừng.”
Cậu nhìn hắn vài giây. Lucien hạ giọng.
“Biết đâu điện hạ đang tự báo động cho kẻ cần giết điện hạ rằng chúng ta đã phát hiện ra chuyện này.”
“Giết ngài.”
“Hừm, biết đâu được đấy!”
Adrian khẽ cười, chậm rãi hạ điện thoại xuống.
“Ngài luôn thích ra lệnh như vậy sao?”
Lucien tiếp tục bước xuống.
“Chỉ khi cần.”
Câu trả lời khiến Adrien bật cười rất khẽ. Cậu bỏ điện thoại vào túi.
“Được. Tôi tạm nghe ngài.”
Hai người tiếp tục đi xuống, không ai nói thêm lời nào. Tầng hai nhanh chóng hiện ra sau cánh cửa cuối cầu thang, khi họ vừa mở cửa. âm thanh lập tức ùa đến.
Tiếng trò chuyện, tiếng ly thủy tinh chạm nhau, tiếng máy ảnh, tiếng nhạc nền dịu nhẹ và giọng người dẫn chương trình vọng ra từ phía hội trường lớn. Bầu không khí xa hoa của buổi đấu giá gần như hoàn toàn đối lập với khoảng cầu thang lạnh lẽo phía sau.
Lucien chỉnh lại cổ áo, vuốt nhẹ nếp gấp trên tay áo, rồi đưa mắt nhìn Adrien. Cậu cũng vừa sửa lại cà vạt. Mái tóc hơi rối sau những chuyện xảy ra trong tối nay vẫn chưa hoàn toàn trở về vị trí ban đầu. Gương mặt có chút tái đi vì căng thẳng, nhưng ánh mắt lại sáng và tỉnh táo hơn trước. Lucien nhìn cậu lâu hơn một chút.
“Ổn chứ?”
Adrian hơi ngạc nhiên. Có lẽ đây là lần đầu tiên Lucien hỏi cậu một câu gần với sự quan tâm hơn là kiểm tra tình hình. Cậu khẽ gật đầu.
“Ổn.”
Và gần như ngay khoảnh khắc hai người xuất hiện, những tiếng trò chuyện phía trước bắt đầu nhỏ dần. Một vài vị khách nhận ra Adrian, sau đó là Lucien. Chỉ vài giây sau, sự chú ý trong sảnh đã chuyển hướng. Máy ảnh bắt đầu chớp liên tục. Các phóng viên đứng gần lối vào đồng loạt tiến tới, những câu hỏi nối nhau vang lên.
“Điện hạ, ngài vừa đến từ đâu vậy?”
“Hai người đã hẹn gặp nhau trước đó sao?”
Adrian hơi nheo mắt trước những ánh đèn flash liên tiếp. Cậu vốn quen với truyền thông nhưng tối nay, mọi thứ có phần khác, bởi người đứng bên cạnh cậu là Lucien.
Một vị hoàng tử và một doanh nhân quyền lực, hai người cùng xuất hiện từ một lối cầu thang riêng, lại bước vào hội trường gần như cùng lúc. Đối với cánh báo chí, chỉ riêng hình ảnh ấy đã đủ để tạo ra hàng chục câu chuyện.
Lucien không tỏ vẻ khó chịu. Hắn chỉ hơi nghiêng người, vô thức đứng ở vị trí gần Adrian hơn, vừa đủ để chắn bớt những người đang chen về phía cậu. Bàn tay hắn không chạm vào cậu, nhưng khoảng cách giữa hai người chỉ còn vừa đủ để vai áo thỉnh thoảng khẽ chạm nhau khi họ bước.
Một phóng viên trẻ ở phía sau bất chợt nói nhỏ với đồng nghiệp, tưởng rằng tiếng ồn trong sảnh sẽ che đi câu nói của mình.
“Nhìn họ… đẹp đôi thật.”
Adrien nghe thấy, cậu quay đầu rất nhanh, ánh mắt vô tình bắt gặp Lucien cùng lúc. Hai người nhìn nhau chỉ một giây nhưng đủ lâu để Adrien nhận ra vẻ mặt Lucien vẫn bình thản như cũ, chỉ có ánh mắt thoáng dừng lại trên gương mặt cậu lâu hơn bình thường.
Adrien quay đi trước, khóe môi cậu hơi cong lên, không rõ vì câu nói vừa nghe thấy hay vì phản ứng kín đáo của người bên cạnh. Còn Lucien vẫn bước đều, chỉ có bàn tay đang cầm điện thoại trong túi áo khẽ siết lại.
Đối với hắn, buổi đấu giá lúc này chẳng khác nào một căn phòng đầy những ánh mắt xa lạ, nơi bất kỳ người nào cũng có thể đang quan sát từng bước chân của họ.
Adrian vẫn bình thản chào những vị khách nhận ra mình, vẫn giữ nụ cười vô cùng quyến rũ trước ống kính. Cậu diễn quá tự nhiên, hoặc có lẽ cậu thực sự đã bắt đầu tin rằng có Lucien bên cạnh, mình sẽ an toàn.
Ý nghĩ ấy thoáng qua khiến Lucien nhíu mày. Hắn không thích ý nghĩ đó, bởi vì lần đầu tiên có một người khiến hắn bắt đầu quan tâm đến việc mình có thể bảo vệ người đó hay không. Hắn tự bực bội với chính mình, nhưng cái cau mày chỉ thoáng qua, sau đó là nụ cười xã giao với báo chí.
Đọc truyện tương tự
Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com
Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com
Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com
Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com
Mật danh tình nhân – elaraverse.com
Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com
Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com
Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com
Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com
Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn] – elaraverse.com
