Dưới ánh trăng của người

Chương 5: Đạn đã ra khỏi nòng

admin 4 ngày trước 43 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Hội trường đấu giá dần ổn định sau những phút xôn xao ban đầu. Ánh đèn trên trần được hạ xuống độ sáng vừa đủ, những dãy bàn phủ khăn trắng trải dài dưới ánh sáng vàng ấm, phía trước là sân khấu lớn được trang trí bằng hoa và những tấm bảng ghi tên quỹ từ thiện mà buổi tối hôm nay hướng tới. 

Những vị khách đã ngồi vào chỗ, tiếng trò chuyện nhỏ dần, chỉ còn tiếng ly thủy tinh khẽ chạm nhau và âm nhạc nền dìu dịu len giữa những khoảng trống.

Adrian ngồi ở hàng ghế dành cho hoàng gia, hơi nghiêng người về phía trước, một tay đặt hờ trên tay vịn, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua những người đang ngồi quanh mình. Cậu vẫn giữ vẻ thoải mái như thường lệ, nhưng từ lúc bước vào hội trường, sự cảnh giác trong người dường như chỉ tăng lên chứ chưa hề biến mất.

Lucien đã bố trí thêm người của mình, những gương mặt xa lạ xuất hiện rải rác giữa đám đông, ăn mặc giống khách mời, nhân viên phục vụ hoặc bảo vệ của khách sạn đến mức nếu không biết trước, chẳng ai có thể nhận ra họ đang âm thầm quan sát từng lối ra vào.

Lucien bước lên sân khấu. Hắn trông lịch thiệp trong bộ tuxedo đen hoàn chỉnh, cổ áo sơ mi chỉnh tề, gương mặt đẹp gần như hoàn hảo, đặc biệt thu hút là đôi mắt xanh biếc sâu không thấy đáy. Khi nhận ra điều này, Adrian có chút thẫn thờ.

Lucien đứng dưới ánh đèn, ánh mắt bình thản lướt qua hội trường và dừng lại trong mắt Adrian trong hai giây. Hắn vốn không thích những nơi có quá nhiều ánh mắt hướng về mình, nhưng đứng trước hàng trăm người, hắn vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh tuyệt đối, tựa như mọi thứ xung quanh đều đã nằm trong phạm vi kiểm soát. Màn hình lớn sau lưng hắn chiếu cảnh toàn hội trường.

“Thưa quý vị, cảm ơn mọi người đã có mặt tối nay.”

Giọng hắn vang lên trầm và rõ khiến cả hội trường ồn ào bỗng chốc trở nên im ắng. Lucien nói về quỹ từ thiện, về những đứa trẻ cần được hỗ trợ, về việc một khoản đóng góp có thể mở ra cơ hội mà một người chưa từng có điều kiện lựa chọn. Hắn không nói quá nhiều, cũng không cố biến mình thành một người giàu lòng nhân ái trước công chúng. Những câu chữ vừa đủ trang trọng, vừa đủ chân thành, được lựa chọn cẩn thận để buổi đấu giá giữ đúng ý nghĩa của nó.

Adrian chăm chú nhìn hắn và thực sự lắng nghe. Lucien trên sân khấu hoàn toàn khác với người đàn ông đã kéo cậu vào căn phòng khách sạn cách đây chưa lâu – một tay mafia lão luyện. Còn lúc này, hắn chỉ là một doanh nhân thành đạt đang đứng trước đám đông, nói về một chương trình từ thiện mà mình tài trợ.

Nếu không biết hắn là ai, có lẽ chẳng ai nghĩ người đàn ông ấy khiến hoàng gia cũng phải kiêng dè.

Adrian nhìn Lucian lâu hơn một chút rồi ánh mắt cậu chợt dừng lại trên màn hình. Một người đàn ông vừa bước qua lối đi phía cuối hội trường. Chỉ một thoáng rất nhanh, Adrian đã quay sang nhìn nơi khác, nhưng vài giây sau, cậu lại nhìn về phía đó.

Gương mặt kia trông rất quen. Adrian nheo mắt. Cậu đã nhớ ra rồi. Vệ sĩ trung thành của Lucien, gã có mặt bên cạnh Lucien ở hầu như tất cả các lần hắn xuất hiện trước công chúng. Và hình như gã chính là người đã biến mất khỏi khách sạn, cùng lúc với Marcus.

Nếu gã đã xuất hiện, thì Marcus liệu có bình an? Adrian sốt ruột định đứng dậy. Nhưng bỗng cậu có linh cảm điều gì đó không đúng. Adrian ngồi yên, ánh mắt vẫn giữ nguyên hướng nhìn nhưng trong đầu đã bắt đầu ghép lại những chi tiết vừa xảy ra. Nếu không nhầm thì Lucien đã cho người tìm kiếm nhưng chưa có kết quả. Vậy mà giờ đây, gã vệ sĩ đó lại xuất hiện giữa hội trường, bình thản, thậm chí không có vẻ gì là một người vừa mất tích.

Adrian hơi nhíu mày. Một cảm giác lạnh chạy rất nhanh dọc sống lưng Adrian. Cậu không biết mình vừa phát hiện ra điều gì, cũng chưa thể gọi tên được nguy hiểm đang ở đâu, nhưng bản năng đã khiến cơ thể cậu căng lên trước cả khi lý trí kịp đưa ra kết luận.

Adrian không còn thấy gã xuất hiện trên màn hình, cậu thậm chí còn vô thức quay đầu nhìn khắp khán phòng rộng lớn một lượt rồi lại nhìn Lucien vẫn đang phát biểu. Một tay hắn giữ micro, tay còn lại đặt hờ bên cạnh, vẻ mặt không có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Ánh đèn chiếu từ dưới lên khiến gương mặt hắn càng trở nên sắc nét.

Adrian đứng bật dậy khiến chiếc chế phía sau khẽ va vào chân bàn tạo ra một tiếng động nhỏ. Ánh mắt Lucien lập tức chuyển xuống chỗ cậu. Chỉ trong khoảnh khắc đó, Adrian nhìn thấy tên vệ sĩ xuất hiện ở phía chính diện ngay phía sau hai người khách lớn tuổi, đưa tay vào trong áo.

Cậu không kịp nghĩ thêm.

“Lucien!” Tiếng gọi bật ra cùng với tốc độ cậu lao lên sân khấu. Chân cậu gần như không chạm đất trong vài bước đầu tiên. Lucien vừa quay người thì Adrian đã lao tới, bàn tay túm lấy cánh tay hắn, kéo mạnh xuống.

Viên đạn lao tới trong khoảnh khắc cả hai mất thăng bằng. Lucien cảm nhận được lực kéo bất ngờ, thân người nghiêng sang một bên, chiếc micro rơi khỏi tay, âm thanh va xuống sàn vang lên chói tai.

Tiếng hét lập tức bùng lên khắp hội trường. Khách mời hoảng loạn đứng bật dậy, những chiếc ghế bị xô lệch, ly thủy tinh rơi xuống vỡ loảng xoảng. Nhân viên an ninh đồng loạt chuyển động, những người của Lucien lập tức lao về phía các lối ra, một số người đẩy khách mời xuống thấp, số khác tiến thẳng về phía vị trí người vừa nổ súng.

Lucien gần như không nghe thấy những âm thanh hỗn loạn xung quanh. Hắn chỉ cảm nhận được Adrian đang ở ngay trước mặt mình. Bàn tay hắn lập tức siết lấy vai cậu.

“Adrian.” Giọng hắn thấp hơn bình thường, không còn vẻ thản nhiên lạnh lùng. “Cậu có bị thương không?”

Trong lúc hoảng hốt, hắn quên mất không gọi cậu là “điện hạ”.

Adrian vẫn còn thở gấp, mái tóc hơi rối, một bên tay chống xuống sàn. Cậu ngẩng lên nhìn Lucien, dường như mất vài giây mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

“Lucien.”

Cậu chỉ nói được thế rồi đổ ập lên người hắn. Máu tràn qua kẽ tay Lucien nơi hắn đang ôm lấy cậu.

Adrian tỉnh dậy trong một căn phòng xa lạ. Trần nhà cao, phủ một màu trắng kem dịu mắt, những đường phào tinh tế chạy dọc theo viền trần, ở chính giữa là một chiếc đèn chùm pha lê không quá lớn nhưng đủ để ánh sáng buổi sáng xuyên qua từng mảnh thủy tinh, rơi xuống sàn thành những vệt sáng nhạt. Không khí trong phòng mang theo mùi gỗ tuyết tùng rất nhẹ, pha lẫn hương hoa trắng thoang thoảng từ đâu đó khiến đầu óc cậu tỉnh táo hơn.

Adrian nằm yên vài giây rồi cậu thử cử động. Cơn đau lập tức truyền từ vai trái xuống cánh tay khiến cậu khẽ nhăn mặt. Cậu đưa tay phải chạm lên vai, đầu ngón tay dừng lại ở lớp băng bên dưới chiếc áo ngủ mềm mại. 

Ký ức cuối cùng chậm rãi trở về, tiếng súng, ánh mắt của Lucien trên sân khấu, bóng người giữa đám đông, rồi khoảnh khắc cậu lao tới và cảm giác cơ thể mình đột nhiên mất hết sức lực.

Adrian thở ra thật chậm.

Cậu còn sống và dường như đang được chăm sóc khá tốt.

Adrian chống tay ngồi dậy, nhìn xuống bộ quần áo ngủ màu xám nhạt trên người rồi bật cười rất khẽ. Căn phòng rộng đến mức chiếc giường lớn đặt giữa phòng vẫn để lại một khoảng đáng kể ở hai bên, phía cuối giường là một bộ sofa màu kem đặt cạnh bàn trà bằng gỗ sẫm, trên tường treo vài bức tranh phong cảnh cổ điển, còn những khung cửa cao gần chạm trần được che bởi rèm màu xanh đậm.

Adrian chậm rãi bước xuống giường. Chân vừa chạm thảm, cậu đã phải đứng yên một lúc để cơ thể thích nghi. Sau đó, với một tay giữ hờ lấy tay trái, cậu đi về phía cửa sổ.

Rèm cửa được kéo sang hai bên. Bên ngoài là một khu vườn rộng trải dài dưới ánh nắng buổi sáng, những hàng cây được cắt tỉa ngay ngắn men theo lối đi lát đá, xa hơn nữa là hồ nước lớn phản chiếu màu trời. Phía bên kia khuôn viên là những dãy nhà thấp nối tiếp nhau, tất cả được bao quanh bởi hàng rào sắt cao và những hàng cây xanh dày đến mức gần như tách biệt hoàn toàn nơi này với thế giới bên ngoài.

Một nơi rộng lớn, yên tĩnh và xa hoa không thua kém gì hoàng gia. Thế nhưng điều khiến Adrian bất ngờ lại không phải sự giàu có mà là cảm giác dễ chịu khi ở nơi này. Mọi thứ đều có trật tự nhưng không lạnh lẽo, từng sự bố trí, sắp đặt dường như được lựa chọn để phục vụ cho sự thoải mái hơn là phô trương.

Có tiếng gõ cửa vang lên. Adrian quay lại. Một người đàn ông lớn tuổi mặc vest đen bước vào, dáng vẻ điềm đạm và lịch thiệp.

“Điện hạ đã tỉnh.”

“Đây là đâu vậy?”

“Nhà riêng của ngài Lucien.”

Adrian hơi nhướng mày.

“Tôi đã ở đâu bao lâu rồi?”

“Ngài đã dưỡng thương được ba ngày.”

“Lucien đâu?”

“Ngài ấy đã không ngủ suốt ba ngày và sáng nay thì ra ngoài để xử lý một số việc và sẽ trở về ngay lập tức sau khi xong. Điện hạ muốn ăn sáng trong phòng hay ngoài khuôn viên ạ?”

“Làm ơn, mang tới đây giúp tôi.”

Người quản gia lịch sự lui bước. Cánh cửa vừa khép lại sau lưng ông thì một cô gái cực kỳ xinh đẹp đẩy cửa bước vào với một khay nhỏ đựng mấy viên thuốc. 

Adrian ngạc nhiên.

“Chị Elena?”

“Đau lắm không?”

“Chỉ hơi đau thôi. Sao chị lại ở đây?”

“Ngài Lucien gọi chị đến.”

Câu trả lời rất tự nhiên, nhưng chẳng hiểu vì sao Adrian lại thấy trong lòng mình hơi khó chịu.

“Chỉ gọi chị?”

“Chỉ gọi chị.”

Elena nhìn vẻ mặt của em trai rồi bật cười.

“Đừng nhìn chị như thế. Anh ấy không gọi ai khác vì nếu chuyện này đến tai họ, cả hoàng gia sẽ lập tức biết có chuyện xảy ra.”

Adrian gật đầu. Cậu hiểu điều đó. Một vị hoàng tử bị bắn trong lúc tham dự sự kiện công khai có thể biến thành một cuộc khủng hoảng chính trị chỉ sau vài giờ.

“Vậy chị nói thế nào với bố mẹ?”

“Chị bảo em muốn ở lại thêm vài ngày, tiện thể đi chơi quanh thành phố.”

Adrian bật cười.

“Em mà tự nhiên muốn đi chơi lâu như vậy sao?”

“Cha mẹ biết em vốn tùy hứng.”

“Cũng đúng. Còn vụ việc hôm đó?”

“Lucien đã cho người kiểm soát toàn bộ khách mời và nhân viên có mặt tại khách sạn. Những đoạn ghi hình cần thiết đều được giữ lại, còn những thứ không nên xuất hiện thì biến mất. Báo chí cũng không đưa tin gì đáng kể.”

“Không ai biết em bị bắn?”

“Biết, nhưng sẽ kín như bưng. Cánh phóng viên chỉ được đăng ảnh buổi khai mạc. Sau đó có một mẩu tin ngắn nói buổi đấu giá diễn ra thuận lợi, số tiền quyên góp vượt dự kiến, hết.”

Adrian dựa lưng vào ghế, hơi ngạc nhiên.

“Ngài ấy làm nhanh thật.”

“Lucien ấy muốn kiểm soát mọi thứ, sao cho ít rủi ro nhất.”

Adrian im lặng. Một lát sau, cậu mới hỏi như thể chỉ thuận miệng:

“Chị với anh ấy… thân lắm à?”

Elena ngẩn ra, rồi bật cười.

“Sao em lại nghĩ thế?”

“Không có gì.”

Adrian quay mặt về phía cửa sổ, giả vờ nhìn khu vườn bên ngoài. Cậu nhớ lại buổi đấu giá hôm đó, nhớ ánh mắt Lucien khi nhìn mình sau tiếng súng, nhớ hắn gọi “Adrian” thay vì “điện hạ”. Và bây giờ, cậu nghĩ về việc Lucien quan tâm đến chị của cậu.

“Chị Elena, chị phải cẩn thận với hắn. Dù sao quan hệ giữa mafia và hoàng gia vẫn cần một khoảng cách nhất định.” Cuối cùng cậu cũng nhìn Elena với vẻ mặt lo lắng.

Elena nhìn cậu một lúc rồi bật cười: “Chị nghĩ người cần lo lắng không phải chị đâu.”

Đúng lúc này quản gia bưng bữa sáng vào, Elena khuyên cậu nên ăn sáng trước khi đi dạo một vòng quanh khuôn viên rộng lớn của ông trùm mafia này – nơi mà hiếm có ai được phép lui tới. 

 

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn] – elaraverse.com 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →