Chương 9: Em không biết tôi yêu em sao?
Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.
Thiết bị hoặc trình duyệt này chưa hỗ trợ tự đọc. Bạn vẫn có thể đọc nội dung bên dưới.
“Không có gì.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu.
“Không có gì mà phải tránh tôi hơn một tuần?”
Lâm Dư cắn nhẹ môi.
“Anh quan tâm làm gì?”
“Tôi đang hỏi cậu.”
“Còn tôi đang trả lời.”
“Cậu không trả lời.”
“Tôi nói không có gì.”
“Được.”
Tạ Cảnh Thâm gật đầu.
“Không có gì.”
Anh lặp lại, giọng bình tĩnh đến mức khiến Lâm Dư càng khó chịu.
“Vậy tôi nói cho cậu biết.”
Lâm Dư ngẩng lên.
“Tôi đã đến tìm cậu.”
“Tôi biết.”
“Biết? Mà mặc kệ tôi?”
Không biết vì sao, câu cuối cùng ấy khiến cậu bực bội đến mức không muốn nghĩ thêm.
“Anh không có chân à?”
“Vì tôi không biết cậu ở căn hộ nào.”
“Chà, quan tâm thật đấy!”
Tạ Cảnh Thâm cau mày, tim dâng lên cảm giác xót xa ngứa ngáy. Giọng anh dịu xuống.
“Xin lỗi, là trước đây tôi không đủ quan tâm cậu.”
“Trước đây? Còn giờ thì anh muốn quan tâm hay muốn quản tôi?”
Tạ Cảnh Thâm cau mày.
“Quản cậu?”
“Đúng.”
Lâm Dư nhìn anh, giọng bắt đầu cao lên vì men rượu và những cảm xúc bị dồn nén quá lâu.
“Anh đã có Phó Vân rồi, còn muốn quản tôi làm gì?”
Không khí lập tức im xuống. Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm thay đổi.
“Cậu tránh tôi hơn một tuần chỉ vì chuyện đó?”

Lâm Dư bật cười.
“Chứ còn gì nữa?”
“Chỉ vì chuyện đó, thật?”
“Đúng.”
“Vậy cậu biến mất?”
“Ừ.”
“Không hỏi tôi?”
“Không.”
“Không nói với tôi?”
“Không.”
“Cứ thế mà tự quyết định?”
Lâm Dư nhìn anh, đôi mắt đã đỏ lên vì rượu lẫn tức giận.
“Chẳng lẽ tôi phải xin phép anh?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng hai giây. Rồi lần đầu tiên, giọng anh thực sự mất đi sự bình tĩnh vốn có.
“Lâm Dư, cậu chỉ vì chuyện đó mà chơi trò biến mất với tôi?”
“Thì sao?”
“Cậu không biết tôi yêu cậu sao?”
“Anh là đồ thần kinh. Anh có hiểu yêu là gì không?” Lâm Dư càng nói càng mất kiểm soát.
“Anh thích Phó Vân, anh nói anh thích cô ấy, xong bây giờ đứng đây nói yêu tôi. Anh có thấy mình vô lý không?”
Tạ Cảnh Thâm tiến lên một bước. Giọng anh thấp xuống, từng chữ rõ ràng đến mức không còn đường lui.
“Đừng lôi người khác vào chuyện này. Tôi chỉ biết tôi yêu cậu.”
Lâm Dư nhìn anh, giọng cậu nặng trịch:
“Luật sư Tạ, anh đúng là đầu óc có vấn đề.”
Tạ Cảnh Thâm nhắm mắt một giây, khi mở ra, anh nhìn cậu như thể vừa bất lực vừa tức đến mức muốn bật cười.
“Lâm Dư.”
“Gì?”
Anh bước lại gần thêm một chút.
“Tôi vừa nói tôi yêu cậu, nói đến hai lần, nhưng cậu thậm chí chẳng thèm nghe tôi nói, còn chửi tôi hai câu.”
Lâm Dư sững sờ, ngơ ngác nhìn anh.
Tạ Cảnh Thâm khẽ thở ra, lần đầu tiên trong đời có lẽ anh cảm thấy một cuộc tranh luận khó xử hơn bất kỳ phiên đàm phán nào mình từng trải qua.
“Vậy bây giờ,” anh nói, “cậu có thể im lặng một chút để nghe cho rõ được không?”
“Tôi…”
Đúng lúc ấy, cửa kính sảnh tòa nhà lại mở, Cẩn Huyên – trợ lý của Tạ Cảnh Thâm vừa bước ra. Lâm Dư bỗng cảm thấy vui mừng vì có thể sắp thoát khỏi cảnh khó xử này. Cẩn Huyên cũng đã nhìn thấy bọn họ.
Lâm Dư mở miệng định nói thì bất ngờ một bàn tay đưa ra nắm lấy cằm cậu, ngay sau đó là một nụ hôn ập đến. Bờ môi Tạ Cảnh Thâm lành lạnh, khi sỗ sàng áp xuống còn mang theo một chút giận dữ, khiến đầu óc Lâm Dư tê dại. Cậu nghe thấy tiếng tài liệu rơi trên nền đá hoa, chắc hẳn Cẩn Huyên đã không giữ nổi bình tĩnh.
Lâm Dư rất muốn chửi thề, rất muốn gào lên: “Tạ Cảm Thâm, con mẹ nó, có người…” nhưng cậu không thể mở miệng cũng không thể dùng sức đẩy được anh ra. Bàn tay kia của Tạ Cảnh Thâm còn vươn tới nắm lấy gáy cậu, khiến cái hôn càng sâu hơn.
Lâm Dư mở to mắt nhìn Tạ Cảnh Thâm. Anh nhắm mắt, hàng mi dài phủ bóng xuống gò má, hơi thở ngắt quãng, chập chờn, còn nghe rõ cả nhịp tim.
Cái hôn kéo dài nửa phút nhưng Lâm Dư cảm thấy nó đã đi qua nửa đời người. Môi Tạ Cảnh Thâm vừa rời khỏi, Lâm Dư đã định nói thì lại nghe anh nói:
“Lâm Dư, không ai nói với em khi hôn thì phải nhắm mắt à?”
“Tạ…”
Ngay phút ấy, cái hôn thứ hai lại ập đến. Lần này thì tiếng tài liệu rơi trên nền gạch cùng với cả tiếng bút bi lăn rất rõ ràng. Cẩn Huyên chắc vừa mới nhặt tài liệu lên lại làm rơi nữa rồi.
Đầu óc Lâm Dư mụ mị, khuôn miệng ngập tràn trong tiếng thở của Tạ Cảnh Thâm. Cái hôn dịu dàng hơn một chút nhưng chẳng khá hơn là bao, nó giống như một cú lao đến đầy ấm ức.
Lâm Dư bất lực nhắm mắt lại, cảm giác như mình thực sự đã bị say rượu đến nôn nao cả người.
Cho đến khi Tạ Cảnh Thâm rời ra, cậu không còn lời nào có thể thốt ra được nữa. Cẩn Huyên đã nhặt xong tài liệu, lập cập định chạy trở vào trong, liền nghe thấy tiếng Tạ Cảnh Thâm:
“Cẩn Huyên, lấy xe của tôi về.”
“Dạ, luật sư Tạ…?”
Tạ Cảnh Thâm thò tay vào túi áo khoác lấy chìa khóa, ném cho Cẩn Huyên.
“Vậy… anh không về sao?”
“Không.”
“Vậy… cảm ơn sếp Tạ, tôi… tôi… về trước.”
“Ừm.”
Cẩn Huyên cầm chìa khóa chạy nhanh xuống cầu thanh bộ, mất hút dưới sảnh như thể sắp bị diệt khẩu.
Lâm Dư mù mờ nhìn Tạ Cảnh Thâm.
“Không về?”
“Không.”
“Tại sao?”
“Lên phòng tôi.”
Tạ Cảnh Thâm nói rồi nắm cổ tay Lâm Dư kéo trở vào cửa. Động tác bấm thang máy của anh cũng rất nhanh. Lâm Dư đã lấy lại được một chút bình tĩnh, nhưng không khá hơn là bao. Cậu như một người vừa bị say rượu vừa bị người ta trùm bao tải lên đầu rồi đánh, hoàn toàn mất khống chế, còn có chút hoảng loạn.
Trong thang máy, Tạ Cảnh Thâm không nói gì, dơ tay ra kéo cậu vào lòng, ôm lấy. Rất nhanh, thang máy đã dừng lại, anh nắm cổ tay cậu kéo về phòng mình. Trong lúc bấm vân tay để mở cửa, Tạ Cảnh Thâm vẫn không rời cổ tay Lâm Dư, cậu có cảm giác cổ tay như sắp gãy ra.
Cửa vừa đóng lại sau lưng, Tạ Cảnh Thâm đã lập tức hôn cậu.
“Tạ Cảnh Thâm, khoan đã…”
“Lâm Dư, tôi đã nói yêu em, hai lần, đó là nỗ lực, là can đảm, là sự bình tĩnh của cả đời tôi, nhưng em không để ý.”
“Tôi để ý.”
“Em không.”
“Có.”
“Em còn chửi tôi là đồ thần kinh.”
“Anh thù à?”
“Tôi đau lòng.”
Bỗng nhiên Lâm Dư thấy tim mình nhói lên một cái, cậu bỗng chốc đưa bàn tay ra, nắm lấy gáy Tạ Cảnh Thâm, những ngón tay vô thức vuốt nhẹ.
“Tôi bất ngờ, tôi không kịp phản ứng. Xin lỗi.”
“Được.”
“Luật sư các anh, có phải lúc nào cũng nói quy tắc không?”
“Em có yêu tôi không?”
Tạ Cảnh Thâm không trả lời câu hỏi của Lâm Dư, thẳng thắn hỏi cậu điều mà anh muốn biết. Lâm Dư tức đến mức muốn bật cười. Lưng cậu bị Tạ Cảnh Thâm ép sát vào tường, bàn tay anh đỡ phía sau đầu cậu, khiến cho tư thế này bị khóa chặt. Cậu cảm thấy khó thở.
“Em có yêu tôi không?”
Câu hỏi ấy vang lên rất khẽ, nhưng Lâm Dư lại cảm thấy như nó vừa rơi thẳng xuống nơi mềm nhất trong lòng mình.
Cậu nhìn Tạ Cảnh Thâm, đôi mắt vẫn còn vương hơi men, còn anh thì đứng trước mặt cậu, gần đến mức Lâm Dư có thể nhìn rõ từng đường nét lạnh lùng vốn luôn khiến người khác khó đoán kia.
“Có.”
Lần này cậu không né tránh. Chỉ một chữ thôi, nhưng dường như đã lấy hết sức lực của cậu.
Tạ Cảnh Thâm im lặng nhìn cậu. Một lát sau, bàn tay anh nâng lên, chạm rất nhẹ vào bên má Lâm Dư, ngón tay lướt qua làn da còn lạnh vì mưa.
“Vậy thì nhìn tôi.”
Lâm Dư ngước mắt.
“Nhìn tôi mà nói.”
Cậu nhìn anh thật lâu, rồi khẽ cười.
“Thần kinh.”
Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm khẽ dao động. Anh cúi xuống, nhưng ngay trước khi môi chạm vào môi cậu, anh lại dừng lại.
“Lâm Dư?”
“Được rồi, tôi yêu anh.”
“Em có biết mình đang nói gì không?”
“Biết.”
“Không hối hận?”
“Không.”
“Vậy tại sao trước giờ cứ phải giả vờ như không có gì?”
Lâm Dư im lặng một lúc, rồi bật cười rất khẽ. Không thể nói gì.
“Nhiếp ảnh gia bọn em có một tật xấu. Thích đuổi theo cái đẹp, nhưng nếu đang đuổi theo mà phía trước đột nhiên có một vũng bùn, một con sông…thì chẳng mấy ai muốn bước tiếp. Sợ bẩn? Sợ ướt? Hay sợ chết đuối? Hay vì thứ mình đuổi theo không xứng đáng?”
Nụ cười trên môi Lâm Dư khựng lại. Cậu không trả lời ngay. Ngoài cửa kính, mưa phùn vẫn rơi, từng hạt nhỏ li ti bị ánh đèn ngoài sảnh chiếu thành những đường sáng mỏng. Căn phòng làm việc rộng lớn chỉ còn tiếng mưa rất khẽ và hơi thở của hai người.
“Anh nói đúng gần hết, trừ chuyện không xứng đáng.”
“Vậy?”
“Vì tôi sợ.”
Tạ Cảnh Thâm không nói.
“Sợ anh từ chối. Sợ mình hiểu lầm. Sợ sau khi nói ra thì mọi thứ sẽ thay đổi.” Cậu cười nhạt, nhưng trong mắt chẳng có chút vui vẻ nào. “Sợ nhất là nếu anh không yêu tôi, tôi sẽ chẳng biết làm thế nào để quên anh.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu rất lâu, rồi anh đưa tay ra sau gáy cậu, lòng bàn tay giữ lấy nơi ấy thật dịu dàng.
“Em thật đáng thương.”
Lâm Dư ngẩng lên.
“Anh đang thương hại tôi?”
“Không.”
“Vậy anh đang làm gì?”
“Tự trách.”
“Vì sao?”
“Vì để em sợ lâu như vậy.”
Câu nói ấy khiến Lâm Dư rung động đến đau lòng.
Tạ Cảnh Thâm cúi xuống. Nụ hôn lần này không còn giống những lần vội vàng trước đó. Nó chậm rãi, chắc chắn, như thể anh muốn dùng chính sự dịu dàng của mình để hối lỗi.
Lâm Dư khẽ nhắm mắt, bàn tay đang đặt bên người vô thức nắm lấy vạt áo anh. Khi Tạ Cảnh Thâm lùi ra một chút, trán hai người vẫn gần như chạm vào nhau.
“Hôn tôi.”
Lâm Dư khẽ thở ra.
“Anh đang ra lệnh à?”
“Không.”
“Thế sao nghe giống vậy?”
“Đang xin em.”
Lâm Dư nhìn anh vài giây rồi bật cười.
“Vậy xin cho đàng hoàng.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn nụ cười trước mắt, cuối cùng cũng cong môi rất nhẹ.
“Lâm Dư.”
“Ừ?”
“Xin em, hôn tôi.”
Lần này Lâm Dư không trả lời, cậu vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống.
Đọc truyện tương tự
Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com
Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com
Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com
Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com
Mật danh tình nhân – elaraverse.com
Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com
Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com
