Bình tĩnh rung động [hoàn]

Chương 10: Tôi khỏe, để tôi lên [H++]

admin 02/09/2026 314 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Nụ hôn lập tức sâu hơn, nhưng vẫn chậm rãi, như thể cả hai đều đang cố xác nhận rằng khoảnh khắc này thực sự tồn tại. Tạ Cảnh Thâm giữ lấy eo cậu, để cậu tựa nhẹ vào cạnh bàn phía sau. Lâm Dư hơi ngửa mặt, những ngón tay luồn qua mái tóc anh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chẳng còn chỗ cho bất kỳ lời nói dối nào.

Một lúc lâu sau, họ mới tách ra. Lâm Dư thở nhẹ, nhìn anh bằng đôi mắt còn ướt vì mưa và men rượu.

“Anh biết không?”

“Gì?”

“Tôi từng nghĩ nếu có ngày anh thật sự nói yêu tôi…” Cậu ngừng lại, môi cong lên một nụ cười rất nhỏ. “Có lẽ tôi sẽ không tin.”

“Bây giờ thì sao?”

Lâm Dư nhìn anh.

“Bây giờ vẫn hơi không tin.”

Tạ Cảnh Thâm bật cười khẽ.

“Vậy tôi phải làm thế nào?”

Lâm Dư nghiêng đầu, nhìn anh như đang suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Cứ nói thêm vài lần.”

“Bao nhiêu lần?”

“Đến khi tôi tin.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, bàn tay vẫn đặt nơi eo cậu.

“Được.”

Anh cúi xuống, chạm nhẹ lên trán cậu.

“Tôi yêu em.”

Lâm Dư khẽ cười.

“Lần thứ ba.”

“Ừ.”

“Anh đang tiến bộ.”

“Còn em?”

“Làm sao?”

“Có định nói lại không?”

Lâm Dư nhìn anh một lúc, rồi vòng tay ôm lấy cổ anh lần nữa.

“Có lẽ nên thể hiện bằng hành động thì hơn.”

Nói xong, Lâm Dư lật người lại, đổi thành Tạ Cảnh Thâm dựa hông vào bàn làm việc, còn cậu thì từ trên cao đè xuống môi anh. Hơi thở của Lâm Dư rất nóng, khiến môi Tạ Cảnh Thâm bỏng rát. Sức nặng của Lâm Dư khiến Tạ Cảnh Thâm ngả hẳn về phía sau, anh bỗng thấy một bàn tay đỡ lấy lưng mình. 

“Luật sư Tạ, bây giờ, nếu anh muốn quay lại với Phó Vân, cũng không kịp nữa rồi.”

“Cô ấy là em họ tôi.”

Lâm Dư khựng lại, rồi điên cuồng hôn xuống, giữa những nụ hôn còn mang theo tiếng cười thỏa mãn. 

“Lâm Dư… ưm…”

Lâm Dư gần như mất kiểm soát trước người đàn ông trong tay mình, cậu gần như đè Tạ Cảnh Thâm xuống bàn, vài thứ vốn rất ngăn nắp bỗng chốc bị xô xuống đất, tiếng động vang lên khẽ khàng trong đêm.

Bàn tay cậu giữ gáy anh để cái hôn càng thêm sâu, còn tay kia đã sục sạo xuống bên dưới, tìm nơi nào đó đang nóng bỏng bao bọc tới. 

Tạ Cảnh Thâm ngửa cổ bật lên một tiếng rên sảng khoái, đầy gợi cảm. Cử chỉ của anh đã tước đi giới hạn cuối cùng của Lâm Dư, cậu xé mở nút áo anh, điên cuồng hôn xuống.

“Lâm Dư, em…”

“Tôi chưa hết say.”

“Lấy cớ làm càn.”

“Luật sư Tạ, không ai nói với anh, khi làm tình lải nhải nhiều sẽ mất sức à?”

“Nếu cậu sợ mất sức, thì để tôi lên.”

“Đừng hòng.”

Sau câu nói ấy, môi Lâm Dư đã trượt xuống bụng dưới của Tạ Cảnh Thâm. Hai tay anh bị hai tay cậu khóa chặt trên bàn, cơ thể phơi ra dưới ánh trăng nhàn nhạt, anh cố giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi sự kìm hãm của Lâm Dư. 

“Lâm Dư, đừng.”

Cơ thể Tạ Cảnh Thâm bỗng chốc căng lên, khiến cho thứ ấy cũng trở nên cứng rắn. Lâm Dư điên cuồng cùng răng kéo khóa quần của anh, môi cậu vô thức va chạm tứ tung khiến Tạ Cảnh Thâm run bắn. 

“Luật sư Tạ, phản ứng cũng nhiệt tình thật đấy.”

Lâm Dư cười một tiếng trầm thấp rồi bất ngờ ngậm lấy thứ đang phản ứng dữ dội kia. Tạ Cảnh Thâm đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên tắc nghẽn.

Vòm miệng ấm áp của Lâm Dư đang ôm lấy anh, ngập rất sâu khiến anh bật rên lên một tiếng lớn. Cổ họng muốn thét gào, muốn gọi tên, muốn chửi thề, nhưng không thể thốt ra lời. Toàn thân anh run rẩy kịch liệt khi lưỡi Lâm Du bắt đầu di chuyển vòng quanh…

Đầu óc Tạ Cảnh Thâm bỗng chốc trống rỗng. Chỉ cách đây hai ngày, anh đã tưởng tượng một ngày áp chế Lâm Dư dưới thân mình, vậy mà chỉ một phút lơ là, Lâm Dư đã không cho anh lựa chọn. 

Tạ Cảnh Thâm một chút không can tâm, nhưng kỹ thuật của Lâm Dư không tệ, khiến anh chỉ biết cắn răng hưởng thụ sự chăm sóc của cậu.

Không biết bao lâu, Lâm Dư cũng rời lên, tìm môi anh đáp xuống. Nhưng bàn tay cậu không quên an ủi thứ nóng bỏng kia, ma sát chậm rãi, đầy nâng niu.

“Tạ Cảnh Thâm, yêu anh.”

“Tôi cũng yêu em.”

“Tôi vào nhé?”

“Cậu vừa say rượu chắc mệt rồi, tôi khỏe, để tôi lên.”

“Tôi không mệt.”

“Cậu mệt.”

“Anh muốn thấy cái mệt của tôi không?”

“Cậu mệt.”

“Luật sư Tạ, anh thật không biết điều.”

Chỉ sau câu nói đó, quần áo trên người Tạ Cảnh Thâm đã bị lột sạch. Lâm Dư bế anh ném xuống sofa, nhào lên người anh.

“Tôi yêu anh nhiều hơn, để tôi lên.”

“Không, tôi yêu em nhiều hơn.”

“Tôi theo đuổi anh trước.”

“Tôi để em theo đuổi trước.”

“Tôi yêu anh trước.”

“Tôi nói yêu trước.”

“Vậy thắng được tôi thì lên trên.”

Bàn tay Lâm Dư ôm lấy bờ mông rắn chắc của Tạ Cảnh Thâm, lần tìm lối vào. Tạ Cảnh Thâm bỗng chốc sợ hãi, căng thẳng đến độ cứng cả người lại. 

Lâm Dư từ trên cao nhìn xuống gương mặt hoảng hốt của anh, bỗng chốc tim cậu mềm lại. Thay vì điên cuồng áp chế, cậu lại nhẹ nhàng đặt xuống môi anh một nụ hôn cùng một lời thì thầm.

“Cảnh Thâm, đừng căng thẳng.”

“Không thể.”

“Cho anh lên.”

“Hả?”

Lâm Dư vuốt tóc anh.

“Không muốn?”

“Muốn.”

Lâm Dư cười, lật người nằm xuống. Tạ Cảnh Thâm ở bên trên cậu, khẽ cười.

“Nhiếp ảnh gia Lâm Dư, vậy tôi không khách sáo nữa.”

“Tôi sẽ yêu chiều anh mọi thứ, chỉ cần anh đừng đổi ý.”

“Không đổi.”

“Ừm.”

“Tôi sẽ dịu dàng với em.”

“Được.”

Nhưng khi Tạ Cảnh Thâm thực sự tiến vào, Lâm Dư vẫn bị cơn đau làm cho chấn động, nhưng nó cũng nhanh chóng dịu lại bởi cử cử chỉ dịu dàng triền miên của Tạ Cảnh Thâm.

Cậu yêu anh, yêu đến điên cuồng. 

Chỉ cần anh nguyện ý ở bên cậu, mọi thứ đều thể dung túng, nhường nhịn.

Lâm Dư khẽ thở dài, vòng tay ôm lấy lưng người kia kéo xuống, khiến cho thứ cứng rắn của Tạ Cảnh Thâm tiến sâu vào hơn, khăng khít đến tận cùng.

“Lâm Dư.”

“Ừ.”

“Yêu em, yêu đến phát điên.”

“Tôi cũng yêu anh, yêu chết mẹ luôn.”

……….

Nghe nói, sau này Tạ Cảnh Thâm vẫn là một luật sư nổi tiếng đến mức khiến người ta đau đầu.

Anh vẫn bình tĩnh trong mọi cuộc tranh luận, vẫn có thể ngồi trước một căn phòng đầy người mà chẳng cần cao giọng cũng đủ khiến đối phương im lặng. Người trong công ty vẫn nói anh khó gần, lý trí và gần như không có điểm yếu.

Chỉ có một điều thay đổi.

Anh bắt đầu tan làm đúng giờ hơn.

Bởi vì ở nhà có người chờ.

Nghe nói, Lâm Dư vẫn làm nhiếp ảnh gia, vẫn mang chiếc máy ảnh đi khắp nơi, vẫn thích đứng giữa những thành phố xa lạ để tìm kiếm những khoảnh khắc đẹp nhất. Cậu vẫn thích trêu Tạ Cảnh Thâm, vẫn thường xuyên gửi cho anh những tin nhắn chẳng đầu chẳng cuối vào bất cứ lúc nào, vẫn có thể khiến một người vốn nổi tiếng bình tĩnh phải nhìn điện thoại rồi bất lực mỉm cười.

Nghe nói, họ cũng từng cãi nhau.

Cũng từng giận dỗi.

Có những ngày Lâm Dư bỏ mặc tin nhắn của Tạ Cảnh Thâm, có những tối Tạ Cảnh Thâm ngồi trong phòng làm việc nhìn màn hình điện thoại rất lâu mà không biết nên nói gì để dỗ người kia.

Nhưng cuối cùng, người xuống nước vẫn luôn là một trong hai người.

Có khi là Tạ Cảnh Thâm.

Có khi là Lâm Dư.

Không ai thắng.

Bởi họ đã từng mất quá nhiều thời gian để nhận ra tình yêu của mình, nên sau khi có được nhau, chẳng ai còn muốn phí thêm một ngày nào để giận dỗi.

Nghe nói, nhiều năm sau, có người hỏi Tạ Cảnh Thâm rằng anh có hối hận vì đã yêu một người hoàn toàn trái ngược với mình không. Anh đang ký một tập hồ sơ, nghe xong chỉ ngẩng đầu.

“Không.”

“Không hối hận chút nào sao?”

Tạ Cảnh Thâm im lặng vài giây, rồi nhìn về phía người đang nằm trên sofa nghịch máy ảnh.

“Điều duy nhất tôi hối hận là đã nhận ra quá muộn.”

Lâm Dư nghe thấy, lập tức ngẩng đầu.

“Anh nói gì đấy?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu.

“Không có gì.”

“Rõ ràng em nghe thấy.”

“Nghe nhầm rồi.”

Lâm Dư nheo mắt.

“Luật sư Tạ, anh hối hận vì yêu em à?”

Tạ Cảnh Thâm đặt bút xuống, đứng dậy đi về phía cậu.

“Không. Không dám.”

“Thế làm gì?”

Anh cúi xuống, hôn rất nhẹ lên trán cậu.

“Đầu hàng.”

Lâm Dư bật cười.

Có lẽ tình yêu vốn là như vậy.

Một người từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ vì ai mà mất bình tĩnh, cuối cùng lại cam tâm thua một người luôn khiến mình chẳng thể bình tĩnh.

Một người từng sợ nhất là yêu rồi sẽ đau, cuối cùng lại phát hiện điều đáng sợ hơn nhiều chính là chưa từng dám yêu.

Bởi có những câu chuyện tình yêu không cần một cái kết quá lớn.

Chỉ cần sau tất cả những lần bỏ lỡ, nghi ngờ, chạy trốn và tìm kiếm, hai người cuối cùng vẫn đứng cạnh nhau.

Ngày này qua ngày khác.

Năm này qua năm khác.

Và mỗi khi đêm xuống, Tạ Cảnh Thâm ôm Lâm Dư vào lòng rồi khẽ nói:

“Yêu em.”

[HẾT]

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →