Dưới ánh trăng của người

Chương 7: Đêm hoang đường [H+]

admin 2 ngày trước 42 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

“Lucien…”

Lần này tên hắn bật ra chỉ còn là một tiếng thì thầm. Lucien ngẩng lên nhìn cậu. Ánh mắt hắn tối hơn dưới ánh trăng, sâu đến mức Adrian có cảm giác mình đang bị cuốn vào đó. Một bàn tay hắn nâng nhẹ cằm cậu, ngón cái lướt qua khóe môi còn ửng đỏ sau nụ hôn.

Adrian nhìn hắn vài giây rồi chủ động kéo người kia xuống. Nụ hôn tiếp theo giống như một cơn bão đã tích tụ từ lâu, giờ là lúc càn quét khắp mọi nơi, khiến tim cậu đập dữ dội. 

Cậu chưa từng nghĩ mình sẽ muốn một người đến gần như vậy. Muốn nghe hơi thở của hắn sát bên tai, muốn cảm nhận bàn tay hắn trên cơ thể mình, muốn được hòa tan vào hắn, chẳng tần ngần.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng trượt qua rèm, phủ lên hai bóng người một lớp sáng bạc mỏng manh. Trong khoảnh khắc ấy, Adrian hoàn toàn chìm vào vòng tay hắn, để mặc những nụ hôn nối tiếp nhau, để mặc trái tim mình thừa nhận thứ cảm xúc mà cậu vẫn cố tình lờ đi.

Và khi Lucien ôm cậu sát hơn, Adrian chỉ còn biết khẽ nhắm mắt, toàn thân mềm đi trong hơi ấm của người đàn ông mà cậu đáng lẽ phải giữ khoảng cách.

Khi nụ hôn của Lucien rơi xuống bụng, khiến Adrian gần như quên mất mình đang ở đâu. Cậu bất giác gồng mình, ngón tay vô thức siết lấy lưng hắn, cảm nhận da thịt hắn nóng rực truyền qua từng đốt ngón tay. 

Mỗi lần Lucien hôn xuống thấp hơn, hơi thở nóng bỏng lại lướt qua da khiến cậu run lên, còn ánh mắt hắn thỉnh thoảng vẫn ngẩng lên nhìn cậu lại mang theo một thứ khao khát quá rõ ràng.

Adrian gọi tên hắn trong tiếng thở gấp, lần này chẳng còn vẻ dè dặt.

Lucien cúi xuống bên tai cậu, giọng khàn đi.

“Đừng gọi tôi như thế nếu em không muốn tôi dừng lại.”

“Lucien.”

“Là em cố tình gọi tên tôi đấy nhé.”

Lucien nói thế rồi thô bạo kéo tuột mọi thứ còn vướng víu trên người cậu ném xuống đất. Hơi thở của hắn nặng nề đến mức trong thoáng chốc Adrian cảm thấy hoảng loạn, sợ rằng hắn sẽ nghiền nát cậu dưới thân. 

Adrian cảm nhận được bàn tay to lớn của hắn đang vuốt ve, bao bọc lấy cậu, khiến cậu lập tức chìm vào đê mê.

“Lucien…”

Một tiếng nổ ầm vang trong không trung khiến Adrian giật mình, cậu choàng tỉnh. Ngoài trời có giông, mưa bắt đầu đập vào cửa kính mang theo ánh chớp lóe trong đêm. Nhưng ngay lúc này đây, Adrian chỉ thấy bàng hoàng vì giấc mơ hoang đường vừa rồi. Cậu thấy toàn thân ướt đẫm, cả mồ hôi và thứ gì đó vừa tố cáo cậu một cách tồi tệ.

“Chết tiệt.”

Adrian bật dậy, lao vào toilet, mong có thể nhanh chóng xóa đi dấu vết tội lỗi, hoặc tẩy rửa đi giấc mơ đầy dục vọng của chính mình.

“Tại sao lại với hắn được chứ, không thể nào!” Adrian lắc đầu thật mạnh như muốn đánh thức bản thân tỉnh táo lại.

Nhưng đúng lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên khiến Adrian giật mình đứng sững giữa căn phòng rộng lớn.

“Điện hạ. Người ổn không?”

Adrian dựa lưng vào tường, thở dốc. Nếu Lucien vào bây giờ, hắn liệu có phát hiện ra cậu… không? 

Adrian nín thở khi Lucien gọi lần thứ hai. 

Cậu vội vã lao ngược trở lại giường, kéo chăn lên tận cổ. Một lúc sau, cậu nghe thấy tiếng mở cửa, bước chân của Lucien rất nhẹ. Hắn tiến đến kéo tấm rèm dày che kín cửa sổ khiến ánh chớp bên ngoài lập tức biến mất, ngay cả tiếng sấm và mưa cũng dịu hẳn. 

Rồi bước chân hắn nhẹ nhàng đến gần giường, Adrian nghe thấy cả tiếng thở của hắn trong những âm thanh tách biệt bên ngoài. Tiếng thở của hắn dường như mỗi lúc một nặng nề hơn, khiến cậu tưởng tượng lại giấc mơ vừa trải qua, cơ thể bỗng nhiên đông cứng lại.

Rồi cậu thấy một bàn tay lành lạnh đặt lên trán cậu, chần chừ một lúc lại vuốt vài lọn tóc của cậu ra phía sau. Adrian nằm im bất động, cố gắng kiềm chế cơn sóng dữ dội trong lòng, thầm mong Lucien nhanh chóng rời đi.

Nhưng không như cậu mong muốn, khi bàn tay hắn rời khỏi trán cậu cũng là lúc một bờ môi lạnh áp xuống khiến Adrian gần như lập tức muốn mở choàng mắt. Lucien hôn trán cậu chỉ vào giây, nhưng cái hôn ấy chân thật hơn bất cứ cái hôn nào từ giấc mơ vừa qua. 

Cậu nghe thấy tiếng thở dài của Lucien và thấy hắn đứng dậy, thở dài thêm một tiếng rồi bước chân hắn từ từ đi xa. Tiếng khép cửa cuối cùng khiến Adrian thở hắt ra một hơi.

Đầu óc cậu rối loạn, tim cũng không ngừng loạn nhịp.

Adrian kéo chăn lên, cố ép mình nhắm mắt, nhưng cảm giác mềm mại trên trán vẫn còn nguyên. Cậu đưa tay chạm vào nơi Lucien vừa đặt môi, tim lại đập nhanh hơn. Adrian xoay người, vùi mặt vào gối, tự nhủ mình cần ngủ. Thế nhưng càng cố xua đi, cậu càng nhớ rõ hơi thở, mùi hương và hơi thở mềm mại của người đàn ông vừa lặng lẽ rời khỏi phòng. Adrian trở mình, ngoài khung cửa, tiếng mưa dường như dữ dội hơn, còn trong tim cậu, một cơn giông khác dường như vừa mới bắt đầu. 

 

Khi Adrian tỉnh dậy, đồng hồ đã chỉ chín giờ sáng. Cậu nằm trên giường nhìn quanh. Bữa sáng cùng mấy viên thuốc đã được đặt ngay ngắn trên bàn, tách trà vẫn còn bốc khói. Adrian bước đến bên cửa sổ, chậm rãi mở tung hai cánh cửa để ánh nắng ùa vào căn phòng. Không khí sau cơn mưa mát lành đến mức khiến cậu vô thức hít sâu một hơi, rồi ánh mắt bất chợt dừng lại nơi bãi cỏ xanh trải dài phía xa.

Cơn giông đêm qua đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn những giọt nước trong veo đọng trên mép lá, thỉnh thoảng rơi xuống thảm cỏ bên dưới theo một chuyển động rất khẽ. 

Và dưới những tán cây còn ướt nước, Lucien đang ngồi đối diện Elena.

Khoảng cách giữa họ vừa đủ gần để cuộc trò chuyện trở nên tự nhiên, nhưng vẫn giữ được sự lịch thiệp vốn có của hắn. Lucien hơi nghiêng người về phía Elena khi lắng nghe, một tay đặt hờ trên thành ghế, đôi khi cúi xuống như thể sợ bỏ sót điều gì trong câu chuyện của cô. Elena mỉm cười, vẻ đẹp sau buổi sáng trong trẻo càng trở nên dịu dàng hơn, còn Lucien cũng hiếm khi để lộ một nụ cười nhưng hôm nay khóe môi hắn lại cong lên rất nhẹ.

Adrian đứng bên cửa sổ, bất giác im lặng.

Cậu chợt nhớ đến bàn tay lạnh đặt trên trán mình đêm qua, nhớ cảm giác mềm mại của đôi môi chỉ lướt qua thật nhanh, nhớ cả tiếng thở dài rất khẽ trước khi Lucien rời khỏi căn phòng. Tim Adrian lại rung lên, nhưng lần này cảm giác ấy nhanh chóng bị một thứ gì đó trần trụi hơn kéo xuống.

Có lẽ cậu đã nghĩ quá nhiều. Lucien có thể chỉ đang cảm ơn cậu vì đã cứu mạng hắn, hoặc cũng có thể đó chẳng qua là một khoảnh khắc mềm lòng hiếm hoi của hắn.

Còn Elena…

Adrian nhìn công chúa đang ngồi dưới ánh nắng, rồi lại nhìn người đàn ông đối diện cô. Cậu bỗng thấy những gì mình tưởng tượng đêm qua trở nên ngốc nghếch đến buồn cười. Ngay từ lần đầu gặp nhau, cậu đã nhìn thấy ánh mắt Lucien hướng về Elena. Có lẽ khi ấy cậu đã hiểu đúng, chỉ là bản thân cố tình quên đi.

Công chúa Elena là người mà bất cứ ai cũng khó lòng hờ hững trước vẻ đẹp của cô. Từ những buổi dạ tiệc trong cung điện cho đến những lần xuất hiện trước công chúng, ánh mắt của mọi người luôn vô thức tìm đến cô. Adrian đã quá quen với điều đó, quen đến mức chưa từng nghĩ sẽ có một ngày chính mình lại để tâm xem ánh mắt của một người đàn ông đang nhìn ai.

Cậu khẽ cụp mắt.

Đêm qua, trong bóng tối và tiếng mưa, cậu đã từng nghĩ rằng nụ hôn ấy có thể mang một ý nghĩa khác. Nhưng ánh nắng ban ngày dường như luôn khiến con người tỉnh táo hơn. Có lẽ Lucien chỉ xem cậu là người đã cứu mạng mình. Còn người khiến hắn dịu dàng như thế, từ đầu đến cuối, vẫn luôn là Elena.

Đúng lúc ấy, Lucien bỗng ngẩng lên nhìn về phía cửa sổ. Adrian bỗng giật mình khép nhanh tấm rèm, tim cậu đập mạnh. Nhưng rồi khi trấn tĩnh lại, cậu lại có cảm giác như vừa tự tố giác chính mình.

 

Trong lúc trò chuyện, ánh mắt Lucien lướt về phía cửa sổ tầng trên, chỉ một thoáng rất nhanh rồi lại nhìn sang Elena. Elena vẫn đang nói, hắn vẫn nhìn cô, thậm chí còn đáp lại bằng những câu ngắn với giọng điệu lịch sự như trước, nhưng vài giây sau ánh mắt ấy lại vô thức hướng lên lần nữa.

Elena nhận ra điều đó. Cô hơi nghiêng đầu, nhìn hắn với vẻ thích thú.

“Ngài đang chờ ai sao?”

Lucien đặt tách cà phê xuống đĩa sứ.

“Không.”

Elena bật cười.

“Vậy sao ngài cứ nhìn lên cửa sổ ấy?”

Lucien nhìn cô trong vài giây, rồi khẽ nhếch môi.

“Xin lỗi công chúa, có lẽ tôi đang mất tập trung.”

“Hiếm khi thấy ngài mất tập trung.”

“Gần đây tôi mới như vậy.”

Elena còn định nói gì đó thì tấm rèm phía cửa sổ tầng trên bất chợt chuyển động. Lucien lập tức ngẩng lên và lần này hắn nhìn một cách chăm chú, không hề che giấu.

Tấm rèm được kéo sang một bên, cửa sổ mở ra, và gương mặt Adrian xuất hiện sau khung cửa. Mái tóc cậu còn hơi rối vì vừa ngủ dậy, áo ngủ hờ hững lệch sang một bên, nhìn từ xa Lucien vô thức tưởng tượng làn da của cậu trắng ngần sau lớp vải, hắn vô thức nuốt xuôi. Rồi đột nhiên tấm rèm được kéo lại và cậu biến mất khiến Lucien sững lại đôi chút. 

Lucien đặt tách cà phê xuống rồi đứng dậy, cúi người lịch thiệp trước Elena.

“Xin phép.”

Elena nhìn hắn đứng dậy, khóe môi vẫn còn cong lên.

“Ngài phải đi?”

“Đón hoàng tử của cô.”

Câu nói được thốt ra tự nhiên đến mức Elena chỉ kịp nhìn theo bóng hắn.

Adrian đứng nép bên cửa sổ nhìn qua tấm rèm mỏng, thấy bóng Lucien đi qua bãi cỏ với tốc độ không nhanh không chậm, dáng người cao lớn nổi bật giữa khoảng xanh rộng của khu vườn rồi biến mất dưới vòm cửa. Adrian vội vã chạy tới chiếc ghế, ngồi xuống và cầm dĩa lên như thể cậu tỉnh dậy và sẵn sàng ăn sáng.

Chỉ vài phút sau cậu đã nghe thấy tiếng gõ cửa.

“Điện hạ?”

“Mời vào.”

Lucien mở cửa bước vào.

“Người dậy rồi?”

Adrian hơi tựa vào lưng ghế.

“Ừm.”

“Còn đau không?”

“Đỡ nhiều rồi.”

Không có ánh mắt khác thường, không có một chút bối rối nào, và Lucien còn không có vẻ gì giống một người vừa lặng lẽ hôn lên trán cậu lúc nửa đêm. Adrian chợt cảm thấy mình thật ngốc khi cứ nghĩ mãi về nó.

Lucien bỗng cởi áo khoác ngoài, trùm lên vai cậu.

“Dậy thì mặc ấm vào. Điện hạ ăn sáng đi rồi xuống vườn cùng chúng tôi uống chút gì đó.”

“Chúng tôi?”

“Tôi và Elena.”

“Vậy ngài xuống trước đi, lát nữa tôi sẽ xuống.”

“Ừ.”

Nói xong, hắn quay người bước ra cửa. Adrian nhìn bóng lưng ấy vài giây rồi quay lại với bữa sáng, cậu ăn mà không có cảm giác gì. 

Khi cậu ra đến khu vườn, Elena trông thấy cậu vội đứng dậy ôm cậu.

“Cuối cùng cũng dậy rồi.”

Lucien lịch sự kéo ghế cho cậu rồi ngồi xuống vị trí đối diện. Cuộc trò chuyện tiếp tục như chưa từng bị gián đoạn, Elena kể một vài chuyện ở cung điện, Adrian thỉnh thoảng chen vào vài câu, còn Lucien thì lắng nghe rất chăm chú.

Adrian cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng càng cố không nhìn, cậu càng nhận ra mình đang để ý đến người đối diện. Lucien thỉnh thoảng đưa mắt về phía cậu, mỗi lần như vậy, Adrian đều giả vờ tập trung vào tách trà trước mặt hoặc nhìn ra xa phía hàng cây. 

Xung quanh khu vườn rộng lớn như sân golf này có tới năm vệ sĩ của “ông trùm”. Một người đứng gần hàng rào phía đông, hai người ở vị trí cao hơn gần khu nhà phụ, một người khác đang đi dọc theo lối dẫn xuống hồ, tai đeo thiết bị liên lạc nhỏ. 

Adrian lơ đãng hỏi:

“Anh lúc nào cũng có nhiều người bảo vệ như vậy sao?”

Lucien không nhìn theo ánh mắt cậu mà nhìn cậu:

“Cũng không thường xuyên. Hôm nay là bởi sự an toàn của công chúa và điện hạ.”

Elena bật cười.

“Lucien, ngài thật đúng là một quý ông chu đáo.”

Lucien còn chưa kịp đáp, một âm thanh rất nhỏ vang lên. Lucien đặt tách xuống, đứng bật dậy.

Adrian chưa kịp hiểu chuyện gì thì Lucien đã bước đến giữa hai người, một tay kéo Elena xuống, tay còn lại vòng qua vai Adrian, ép cả hai nằm sấp xuống bãi cỏ. Một tiếng rít xé không khí lao tới, vụt qua đầu họ, nhằm dinh thự lao tới.

Rồi mặt đất rung lên, một tiếng nổ dữ dội ở phía dinh thự, một góc tòa nhà đồ sộ sụp xuống, bụi trắng cuộn lên thành một màn mờ đục.

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Sau khi tình một đêm, anh ấy chờ tôi suốt ba năm [Hoàn] – elaraverse.com 

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →