Bình tĩnh rung động [hoàn]

Chương 8: Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua

admin 02/09/2026 315 lượt xem
Nghe chương Tự đọc tiếng Việt

Sẵn sàng đọc chương bằng tiếng Việt.

Cậu đã tránh anh hơn một tuần, vậy mà cuối cùng lại đứng ở đây lúc hai giờ sáng. Cậu chắc chắn anh không còn ở đó, một người nguyên tắc như Tạ Cảnh Thâm chắc chắn đã về nhà từ lâu.

Ý nghĩ ấy khiến Lâm Dư vừa nhẹ nhõm, vừa có một chút thất vọng mà cậu không muốn thừa nhận.

Thật ra cậu không muốn gặp anh.

Ít nhất, cậu đã tự nói với mình như vậy.

Bởi nếu thật sự gặp anh, chỉ cần Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu bằng ánh mắt ấy, tất cả những nỗ lực suốt hơn một tuần qua có lẽ sẽ tan thành mây khói.

Cậu sẽ lại muốn ở gần anh, lại muốn nghe anh nói  những câu nhàn nhạt pha chút nguyên tắc, lại muốn tìm một cái cớ để nhắn tin vào lúc nửa đêm. Và rồi cậu sẽ lại quên mất rằng người đàn ông ấy không hề có tình cảm với mình.

Lâm Dư đứng đó rất lâu.

Gió thổi qua con phố vắng mang theo hơi lạnh của đêm chớm đông. Những hạt mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống, ban đầu chỉ lất phất như một lớp bụi mỏng trong ánh đèn, sau đó dần dần rõ hơn trên vai áo cậu.

Lâm Dư không tránh đi, cậu chỉ ngẩng đầu nhìn tòa nhà trước mặt, đôi mắt có chút mệt mỏi vì men rượu và cả những ngày cố gắng quên một người.

“Thôi nào…”

Cậu khẽ nói với chính mình, giọng gần như tan vào màn mưa.

“Chỉ là một người thôi mà.”

Nhưng ngay cả khi nói ra câu ấy, Lâm Dư cũng biết mình đang nói dối.

Bởi nếu Tạ Cảnh Thâm chỉ là một người bình thường trong cuộc đời cậu, tại sao cậu lại phải cố gắng đến thế?

Tại sao một tuần không gặp lại khiến cậu nhớ đến mức này? Tại sao chỉ đứng trước nơi anh từng bước ra, trái tim cậu đã bắt đầu đau?

Lâm Dư cúi đầu, bật cười rất khẽ. Nụ cười ấy không còn vẻ bất cần thường ngày, chỉ còn lại một chút bất lực trước chính mình. Có lẽ cậu thật sự đã rung động rồi. Rung động đến mức không thể quay lại nữa.

 

 

 

Cậu xoay người rời đi.

Ngay lúc ấy, ánh đàn sảnh bật sáng. Lâm Dư quay phắt lại.

Một khoảnh khắc rất ngắn, trong lòng cậu xuất hiện hai mong muốn hoàn toàn trái ngược.

Đừng là anh.

Và cũng chính lúc đó…

Nếu là anh thì sao?

Cánh cửa sảnh mở rộng. Ánh sáng từ bên trong tràn ra bậc thềm ướt mưa. Một người đàn ông bước ra.

Vest đen, áo sơ mi trắng, dáng người cao và thẳng, trên tay còn cầm một tập hồ sơ. Anh vừa bước xuống một bậc thềm thì dừng lại, như thể cảm nhận được ánh mắt nào đó trong màn mưa.

Tạ Cảnh Thâm ngẩng đầu.

Hai người nhìn nhau.

Cả Lâm Dư lẫn anh đều sững lại trong vài giây, không ai nghĩ người mình gặp ở nơi này, vào một giờ như thế này, lại chính là đối phương.

Ánh mắt Tạ Cảnh Thâm dừng trên gương mặt Lâm Dư lâu hơn một thoáng. Mái tóc cậu hơi rối, vài sợi dính lên trán vì mưa, gương mặt đỏ nhạt vì men rượu, trên người chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng dường như chẳng đủ chống lại cái lạnh của đêm. Cậu đứng một mình dưới màn mưa, không ô, không xe, cũng chẳng có vẻ gì giống một người vừa chuẩn bị về nhà.

Một cảm giác rất khó gọi tên thoáng qua trong mắt Tạ Cảnh Thâm.

Anh bước xuống thêm một bậc.

“Lâm Dư?”

Giọng nói ấy vang lên giữa màn mưa, thấp và rõ ràng đến mức Lâm Dư gần như lập tức tỉnh khỏi cơn say.

Cậu nhìn anh, môi khẽ động nhưng chưa kịp nói gì.

Tạ Cảnh Thâm đã hỏi:

“Sao không gọi điện?”

Lâm Dư ngẩn ra.

Câu hỏi ấy khiến tim cậu đập mạnh một nhịp. Anh tưởng cậu đến tìm anh. Chỉ một ý nghĩ rất đơn giản ấy thôi cũng đủ khiến bao nhiêu cảm xúc mà cậu cố chôn xuống suốt hơn một tuần bỗng sống lại.

Nhưng Lâm Dư nhanh chóng cúi mắt, cố giấu đi sự dao động trong lòng.

“Tôi không đến tìm anh.”

Tạ Cảnh Thâm hơi khựng lại.

“Vậy sao cậu ở đây?”

Lâm Dư đưa mắt nhìn con đường phía sau mình, rồi nhún vai.

“Đi ngang qua thôi.”

“Đi ngang qua?”

“Ừ.”

Cậu cười, nhưng nụ cười có chút gượng gạo.

“Xe đâu?”

“Không có.”

“Không gọi taxi?”

“Có gọi.”

“Không có xe?”

“Ừ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc hơn.

“Vậy cậu định đi bộ về?”

Lâm Dư không trả lời ngay. Cậu khẽ đưa tay lau những giọt nước đang đọng trên hàng mi, rồi nhìn anh.

“Giờ này anh vẫn còn ở đây, tôi còn tưởng anh đã về từ lâu.”

“Đang xử lý một hồ sơ.”

“Đến hai giờ sáng?”

“Ừ.”

Lâm Dư bật cười rất khẽ.

“Anh đúng là không biết sống.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn nụ cười ấy, không đáp lại ngay. Có một câu anh muốn hỏi từ rất lâu, nhưng đến khi người thực sự đứng trước mặt, anh lại không biết phải bắt đầu thế nào.

Anh muốn hỏi tại sao hơn một tuần nay cậu không gặp anh. Muốn hỏi tại sao những tin nhắn lúc nửa đêm đột nhiên biến mất. Muốn hỏi liệu cậu có đang tránh anh không.

Nhưng cuối cùng, anh chỉ hỏi:

“Cậu uống rượu?”

Lâm Dư hơi nghiêng đầu.

“Một chút.”

“Bao nhiêu?”

“Không nhớ.”

Tạ Cảnh Thâm nhìn cậu thêm một giây.

“Cậu say rồi.”

“Chưa.”

“Đứng còn không vững.”

Lâm Dư lúc này mới nhận ra mình đang hơi đung đưa. Cậu im lặng hai giây, sau đó vẫn cố cãi:

“Tôi chỉ hơi mệt.”

Tạ Cảnh Thâm đặt tập hồ sơ xuống bậc thềm, tiến về phía Lâm Dư. Lần đầu tiên, không phải đứng từ xa đợi cậu, không phải chờ cậu bước đến, mà là từng bước một, xuyên qua màn mưa phùn lạnh buốt, tiến thẳng về phía người đã khiến anh mất ngủ suốt những ngày qua.

Lâm Dư nhìn anh tiến lại gần, trái tim bỗng đập nhanh đến mức cậu gần như nghe thấy tiếng của chính mình.

Cậu đã nghĩ nếu gặp lại anh, mình sẽ bình tĩnh, sẽ nói chuyện như chưa từng có chuyện gì xảy ra, sẽ nhớ rằng Tạ Cảnh Thâm thích phụ nữ, sẽ nhớ rằng mình nên dừng lại.

Nhưng khi người đàn ông ấy thực sự đứng trước mặt, khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân, Lâm Dư mới hiểu có những quyết tâm chỉ tồn tại được khi người ta không ở bên cạnh người mình nhớ.

Còn một khi gặp lại…

Chúng chẳng còn mạnh mẽ đến thế nữa.

Cậu đang ngẩn người thì cổ tay bị nắm chặt. Tạ Cảnh Thâm kéo cậu đi lên mấy bậc thềm.

“Đi, lên đây, mưa ướt hết rồi.”

Lâm Dư không kháng cự. Cậu để mặc anh kéo mình vào dưới mái vòm, chỉ đến khi đứng cách màn mưa vài bước mới cúi xuống nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình. Những ngón tay của Tạ Cảnh Thâm vẫn giữ nguyên ở đó, ấm hơn làn da lạnh ngắt của cậu.

Lâm Dư khẽ động cổ tay, Tạ Cảnh Thâm lập tức buông ra.

Hai người đứng đối diện nhau. Một người vừa đi qua cả đêm với men rượu và nỗi nhớ bị cố tình chôn xuống, một người vừa nhìn thấy người mình đã tìm kiếm trong im lặng suốt những ngày qua. Không ai nói gì trong vài giây, nhưng sự im lặng ấy chẳng hề bình yên.

Cuối cùng, Tạ Cảnh Thâm lên tiếng trước.

“Vì sao tránh tôi?”

Lâm Dư khựng lại.

“Tôi đâu có.”

“Có.”

“Anh nghĩ nhiều rồi.”

“Lâm Dư.”

Chỉ hai chữ, giọng anh không lớn nhưng đủ khiến nụ cười trên môi cậu biến mất.

Tạ Cảnh Thâm nhìn thẳng vào cậu.

“Hơn một tuần.”

Lâm Dư im lặng.

“Không gặp tôi. Không gọi điện. Không nhắn tin.”

“Ồ, anh trả lương cho tôi à?”

Tạ Cảnh Thâm nhìn nghiêng gương mặt cậu, ánh mắt càng lúc càng trầm xuống.

“Vậy tại sao hai giờ sáng lại đứng trước công ty tôi?”

Lâm Dư không trả lời.

“Cậu nói đi ngang qua.”

“Thì đúng là đi ngang qua.”

“Trùng hợp đến mức đi đúng qua nơi tôi làm việc?”

“Thành phố có mỗi một con đường này chắc?”

Tạ Cảnh Thâm bật cười rất khẽ, nhưng nụ cười ấy chẳng có chút vui vẻ nào.

“Cậu vẫn còn sức cãi tôi.”

“Vậy anh muốn tôi làm gì?”

“Trả lời câu hỏi.”

“Câu nào?”

“Vì sao cậu tránh tôi?”

Lâm Dư nhìn anh. Một thoáng thôi, cậu đã muốn nói ra tất cả, rằng bởi vì cậu nhớ anh quá nhiều. Rằng mỗi lần nhìn thấy anh, cậu đều không thể tiếp tục giả vờ mình không có cảm giác gì.

Rằng cậu đã cố tránh anh vì anh thích phụ nữ, vì trong lòng  anh còn có Phó Vân, vì cậu không muốn biến mình thành kẻ ngốc cứ mãi chạy theo một người vốn chẳng thuộc về mình. Nhưng cuối cùng, tất cả những điều ấy chỉ hóa thành một câu rất nhẹ.

 

Đọc truyện tương tự

Tướng quân, đêm nay không bàn quốc sự [Hoàn] – elaraverse.com

Tối nay đừng về sớm – elaraverse.com

Tôi đổi đối tượng cưa rồi – elaraverse.com

Những ngôi sao ở Auroria – elaraverse.com

Mật danh tình nhân – elaraverse.com

Mãn thiên phi tuyết [Hoàn] – elaraverse.com

Đợi tối rồi hôn – elaraverse.com

Đợi em ở phía bên kia thời gian – elaraverse.com

Bình tĩnh rung động [Hoàn] – elaraverse.com

Liên hệ Call Zalo Messenger
Top
0
0 sản phẩm Xem giỏ hàng → Thanh toán ngay →