Tôi từng nghĩ viết là để tạo ra một điều gì đó mới mẻ.
Một thế giới. Một nhân vật. Một câu chuyện lạ lùng.
Nhưng càng viết, tôi càng nhận ra:
viết không phải để đi xa, mà là để quay lại. Với chính mình.
Viết – là lúc tôi có thể buồn mà không cần giấu.
Là khi tôi nói ra những điều chưa từng nói thành lời.
Là nơi tôi không cần mạnh mẽ, cũng không cần đúng đắn.
Có những lúc, tôi ngồi xuống trước trang giấy – không để viết văn,
mà để được ở cạnh chính mình.
Không áp lực. Không mục tiêu. Chỉ là một cuộc hẹn nhỏ giữa tôi và tôi –
giữa một thế giới luôn vội vàng và ồn ào.
Văn chương, vì thế, không chỉ là sáng tạo.
Nó là phương thuốc.
Một loại thuốc không kê đơn, không uống bằng miệng, mà… hấp thụ bằng sự trung thực.
Và nếu bạn đang thấy lòng mình lạc lõng,
muốn bắt đầu viết nhưng không biết viết gì –
Hãy bắt đầu bằng chính câu này:
“Hôm nay tôi cảm thấy…”
Hãy để câu chữ dẫn lối.
Hãy tin rằng không có cảm xúc nào là nhỏ nhặt, khi nó đủ thật.
Và không có ai là vô hình, khi họ đang kể lại chính mình.
Tôi không chắc viết có thể chữa lành cho tất cả.
Nhưng tôi chắc một điều:
viết là cách dịu dàng nhất để bạn được lắng nghe – bởi người quan trọng nhất: chính là bạn.
Nên nếu bạn chưa viết bao giờ,
hoặc đã bỏ viết từ lâu,
hãy thử… viết lại một dòng thôi.
Từ nơi mềm nhất trong tim.
Đôi khi, chỉ cần như thế.
Là đủ để mình bắt đầu yêu mình hơn một chút.
- Tôi từng dừng viết vì mất cảm hứng – rồi tôi bắt đầu lại như thế nào?
- Viết tiểu thuyết, hãy biết chấp nhận những ngày “viết dở”
- Kinh nghiệm viết cảnh chia tay: Không cần văn hoa – chỉ cần thật lòng
- Truyện ngắn: Tầng trên rơi xuống một cô gái
- Người tình của Elara: Mở ra thế giới bằng chính vết thương được cất kỹ trong lòng người khác

















