“Tản văn không phải tạp văn, và càng không phải là một buổi đi dạo ngẫu nhiên trên giấy”
Có những bài tản văn viết như mây trôi, nhẹ, bay, và… chẳng để lại gì.
Không phải vì câu chữ dở.
Mà vì nó không mang theo một điều gì thật để chạm vào.
Tản văn khác nhật ký và càng khác “văn tả cảnh”
Tản văn không phải là nơi để bạn ghi lại mọi chuyện bạn thấy.
Không phải: “Sáng nay tôi đi qua công viên. Trời trong. Gió nhẹ. Cà phê ngon.”
Mà là: “Sáng nay, gió thổi nghiêng cây sấu. Tôi ngồi uống cà phê. Và nhận ra mình không cần phải chứng minh mình ổn nữa.”
Tản văn là lát cắt cảm xúc, có thể nhỏ nhưng phải thật.
Viết tản văn cần có “thông điệp”
Bạn viết xong người đọc phải hiểu một điều gì đó.
Dù nhẹ, nhưng rõ.
Ví dụ:
Hạnh phúc không cần tìm đâu xa
Chúng ta ai rồi cũng từng làm tổn thương người mình thương
Mọi cuộc chia tay đều có một lời chưa kịp nói
Nếu bạn viết 800 chữ đẹp nhưng không có thông điệp, người đọc sẽ chỉ nhớ “bạn viết nhiều”.
Còn nếu bạn viết 300 chữ mà có một câu khiến người ta dừng lại, bạn đã thành công.
Mẹo để viết tản văn không lan man: Hãy hỏi mình câu này trước khi viết
“Mình muốn người đọc nhớ điều gì sau khi đọc xong?”
Hoặc
“Nếu chỉ giữ lại một dòng trong bài này, thì đó là dòng nào?”
Nếu bạn không tìm ra, hãy viết lại.
Hoặc viết thành nhật ký, không cần đăng.
Kết: Tản văn là một ngụm nhỏ – nhưng phải có vị
Không cần hoa mỹ.
Không cần cao siêu.
Chỉ cần thật và chứa một điều mà ai đó đang cần nghe, nhưng chưa từng nói ra.
- Viết nỗi đau nhẹ thôi… nhưng khiến người đọc nhói mãi
- Người tình của Elara: Mở ra thế giới bằng chính vết thương được cất kỹ trong lòng người khác
- Mẹo viết lời thoại lãng mạn đến “tan chảy”
- Kinh nghiệm viết cảnh chia tay: Không cần văn hoa – chỉ cần thật lòng
- Truyện ngắn: Tầng trên rơi xuống một cô gái

















