Viết tiểu thuyết: Đừng vừa viết vừa sửa, toang rồi

Viết tiểu thuyết cũng giống như gieo một cái cây:
Bạn không thể ngồi dưới gốc cây, nhổ từng chiếc lá để chỉnh cho đẹp, khi cái cây còn chưa kịp lớn.

Nhưng rất nhiều người viết mắc phải một sai lầm tai hại:
 Vừa viết được 2–3 chương đã dừng lại để sửa,
 Cứ quay đi quay lại câu đầu, đoạn giữa, đến nỗi… không bao giờ tới được đoạn kết.

Kẻ thù lớn nhất của người viết tiểu thuyết là chỉnh sửa sớm.

Cứ mỗi lần bạn dừng lại để mổ xẻ một đoạn văn,
bạn đang cắt đứt dòng chảy mỏng manh của câu chuyện trong đầu mình.

Ban đầu, nguồn cảm hứng tràn đầy như nước lũ.
Nhưng mỗi lần ngắt nhịp để “sửa cho hay hơn”, “chỉnh cho đúng ngữ pháp hơn”, “thêm chi tiết logic hơn”, là mỗi lần dòng nước đó bị chặn lại, vỡ vụn thành những vũng nước nhỏ lăn tăn.

Cuối cùng, khi bạn nhìn lại, sẽ thấy mình còn chưa đi hết chương 5, mà đã kiệt sức bởi chính sự cầu toàn của mình.

Tôi cũng từng như vậy.
Lúc viết những bản thảo đầu tiên, tôi ám ảnh bởi việc câu văn phải hay ngay lập tức, hình ảnh phải mượt, nhịp điệu phải hoàn hảo.

Kết quả là gì?

  • Bản thảo ngừng mãi ở chương 8.
  • Và sau vài tháng, chính tôi cũng… quên mất tại sao mình bắt đầu viết câu chuyện đó.

Hãy nhớ:

  • Bản thảo đầu tiên không cần phải đẹp.
  • Bản thảo đầu tiên chỉ cần… sống sót.

Để một câu chuyện ra đời, nó cần thở, cần vấp ngã, cần cả những đoạn vụng về, ngô nghê.
Nó cần được sinh ra trước đã – dù lộn xộn, dù thô ráp.
Chỉnh sửa sẽ đến sau, khi bạn đã có một hình hài đủ đầy để nhào nặn.

Khi viết bản thảo đầu tiên:

  • Đừng quay đầu nhìn lại.
  • Đừng xóa.
  • Đừng ngần ngại những chương dở.
  • Đừng lo rằng đoạn đối thoại này nhàm chán, đoạn miêu tả kia dài dòng.

Cứ đi tiếp.
Cứ đi tiếp.
Cứ đi tiếp.

Một ngày nào đó, khi bạn gõ dấu chấm hết cuối cùng,
khi nhìn lại hành trình đã qua, bạn sẽ hiểu:

Chính sự can đảm đi hết con đường trong bóng tối đã cho bạn ánh sáng của một tiểu thuyết trọn vẹn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *