(Hay là: Khi mình vô tình viết chính mình vào trong truyện)
Tôi từng bắt gặp mình trong một đoạn thoại.
Một ánh mắt.
Một cách im lặng.
Lúc đó, tôi đang viết một nhân vật hoàn toàn hư cấu –
nhưng càng viết, tôi càng thấy… hình như mình đang kể lại mình.
Người viết hay có một nỗi sợ:
“Lỡ ai đọc truyện, rồi nhận ra mình thì sao?”
“Lỡ nhân vật kia yếu đuối quá, trẻ con quá, hoặc… thương ai không nên thương – rồi người ta nghĩ đó là mình thì sao?”
Nhưng có sao đâu?
Viết là hành trình dũng cảm nhất để sống thật – mà không cần phải giãi bày.
Viết nhân vật giống mình không phải là sai.
Ngược lại, đó là lúc mình sống thật đến tận cùng – với những điều chưa dám nói ra bằng chính tên mình.
Có những điều dễ viết ra hơn nếu gắn vào “một người khác”.
Có những vết thương lành dần – vì được đặt tên bằng một nhân vật.
Và có những nỗi cô đơn đã thôi câm lặng – khi được kể thành câu chuyện.
Nếu ai đó đọc truyện của bạn, rồi nhận ra đó là bạn –
hãy mỉm cười.
Vì ít nhất, bạn đã đủ thật để được nhận ra.
Còn nếu không ai nhận ra thì sao?
Thì tốt thôi.
Bạn vẫn là người đầu tiên đã lắng nghe mình – bằng cách viết ra điều mình chưa từng dám nói.
- Người tình của Elara: Mở ra thế giới bằng chính vết thương được cất kỹ trong lòng người khác
- Mẹo viết lời thoại lãng mạn đến “tan chảy”
- Nếu có một nhân vật giống mình quá – thì có sao không?
- Kinh nghiệm viết cảnh chia tay: Không cần văn hoa – chỉ cần thật lòng
- Truyện ngắn: Tầng trên rơi xuống một cô gái

















